Lôi linh đi xa, nâng thi thể trên chiếu tiến vào sâu trong hư không.
"Con cá này làm sao bây giờ?" Thần Minh hỏi.
Nơi này còn một con cá, nghi là Côn Bằng, sinh vật này rất thần bí, lại mang theo bọn họ thoát khỏi dị vực, tựa hồ như cũng thoát ra khỏi dòng sông vận mệnh.
"Đừng tìm thêm chuyện, không cần để ý là được rồi!" Tam Tạng nói.
Bởi vì, hắn lật xem một vài Táng kinh bằng ngọc thạch và biết cá con nguyên thủy một khi lột xác thì sẽ sinh ra biến hóa kỳ dị khó mà tin nổi, tốt nhất không nên tùy tiện g**t ch*t.
"Bất kỳ sinh linh nào tránh thoát được vận mệnh vốn có của bản thân đều không tầm thường, đều khác với tất cả mọi người, sẽ được trời xanh che chở." Tam Tạng giải thích rõ hơn.
Theo lời hắn nói thì bọn họ đều là hưởng phúc của con cá này, nếu không thì căn bản không thể tiến vào được khu vực ở vị trí bí ẩn này.
"Có vài con cá tuy rằng nhảy lên, xuất hiện trên mặt sông, nhìn thấy được con đường phía trước, dự kiến được tương lai, nhưng cá cuối cùng vẫn là cá, rốt cuộc vẫn phải trở lại sông, trừ phi nó có thể hóa thành đại bàng, giương cánh bay đi thoát khỏi dòng sông vận mệnh." Thạch Hạo mở miệng.
"Đúng thế, cứ để tự nó đón lấy vận may của mình." Tam Tạng gật đầu mắt lộ tinh quang.
"Dòng sông kia đâu rồi?" Thần Minh hỏi.
Hải bộc ở đâu, sao không thấy nữa? Đúng ra phải chảy vào đây, tiến vào vùng hư không thần bí này mới đúng chứ, sao bây giờ lại không nhìn thấy nữa rồi.
"Ta nhớ mới rồi còn nhìn thấy nó, kết quả từ từ mơ hồ và biến mất rồi." Tam Tạng nói.
"Ồ, nó cũng đuổi theo Lôi linh rồi, chúng ta đi!" Thạch Hạo nói.
Khiến người ta kinh ngạc là con cá Côn con kia vẫy đuôi, bơi trong hư không và đuổi theo phương hướng mà Lôi linh biến mất, vừa vặn cùng đường với bọn họ.
Đám Lôi linh kia quá nhanh rồi, trong tích tắc đã sắp biến mất, mấy người cấp tốc đuổi theo, không dám ngừng lại thêm nữa vì sợ mất dấu.
Trong cổ địa vô ngần, ở giữa không trung thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những ngôi sao to lớn tàn tạ mất sức sống đang trôi nổi, cộng thêm sự yên tĩnh và quạnh hiu của nơi đây khiến khu vực này phảng phất như một vùng đất bị vứt bỏ.
Đột nhiên, một xâu chuỗi bằng xương trên cổ tay của Tam Tạng phát sáng, lộ ra sắc thái mông lung dường như cầu vồng ngũ sáng đang lóe lên, yêu diễm vô cùng.
"Không xong, thời không nơi này bất ổn, rất dễ dàng sụp đổ, sẽ xảy ra hủy diệt lớn lao!" Hắn cảnh báo.
Phía trước, vết nứt hư không nằm dày đặc, đất trời thiếu hụt tinh khí, như là tổ ong vậy, đâu đâu cũng có những khe hở và vết tích tàn tạ.
Thứ này giống như là bức tường biên giới, tuy nhiên đã mục nát rồi, hiện giờ đã bị hủy mất một nửa.
Mấy trăm con Lôi linh đã xông tới, không dừng lại, không chút trì hoãn vọt qua.
Tiếp đó sương mù lượn lờ, trong tinh không tàn tạ vô cùng kỳ lạ này thì điều này rất là hiếm thấy, có một phần mùi vị thần thánh, không phải là vật chất mang ý nghĩa bình thường.
Tiếp theo, Thạch Hạo thực sự đã bị chấn động mạnh, bởi vì hắn nhìn thấy một đống bia mộ, một khu mộ cổ.
Tam Tạng và Thần Minh thì lại sững sờ, sau đó mừng như điên, lộ ra vẻ mặt vô cùng kích động, đây là vận may của bọn hắn tới rồi sao?
Một khu mộ cổ, cho dù nhìn thế nào cũng giống như là một khu mai táng cổ!