Hoang chạy thoát rồi!
Tin tức này như một tiếng sấm nổ vang vọng trên bầu trời dị vực, các tu sĩ kinh ngạc đến trợn mắt ngoác mồm, chỉ là một thiếu niên, thân lại là tù nhân, vậy mà ung dung thoát khỏi cổ giới cao thủ như mây này.
Chuyện này thật quá hoang đường, khiến người ta cảm thấy khó mà tin nổi.
Mà tồi tệ nhất chính là rất nhiều người cũng đã nghe được tin này. Hoang cưỡi trên một con cá chạy thoát, quả thực làm kinh ngạc một đa số mọi người.
Lúc nhận được tin tức thì phản ứng của tất cả mọi người đều giống nhau, đó là tuyệt đối không thể tin, quá hoang đường rồi!
Coi dị vực là nơi nào hả? Ngồi trên lưng một con cá, bay lên trời và cứ thế rời đi rồi?
Chuyện như vậy khiến người ta cảm thấy như là một con trâu bị thổi bay lên trời không.
"Khoác lác quá mức, chắc chắn là có nội gián đã để cho Hoang chạy thoát, lại cố ý tìm lý do, quá buồn cười mà!"
"Ha ha, ta đã nghe được chuyện gì, Hoang cưỡi một con cá và cứ thế chạy thoát? Cái chuyện cười này không buồn cười cho lắm, thật nhạt nhẽo."
...
Rất nhiều người đều không tin vì chuyện này quá bất hợp lí.
Thế nhưng, khi càng lúc càng có nhiều tin tức truyền tới, sau khi dần vạch ra đó là sự thật thì sinh linh các tộc đều đã há hốc mồm rồi.
"Khó mà tin nổi, một sinh linh trẻ tuổi cảnh giới Trảm Ngã, một thân một mình chạy thoát khỏi giới ta?"
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, đều có một loại kích động muốn nguyền rủa, muốn chửi má nó, không ít tu sĩ các tộc đều hận chết Hoang, kết quả... hắn đã chạy thoát rồi.
Sớm biết như vậy còn không để cho Chí tôn lập tức dùng một ngón tay đè chết hắn cho rồi!
Phong ba nổi lên khắp dị vực, khó có thể yên tĩnh, đặc biệt là toàn bộ thế hệ trẻ tuổi đều xôn xao, cái tên Ma vương kh*ng b*, trên tay đầy rẫy máu tanh kia, thật vất vả mới bắt được hắn, kết quả lại chạy thoát như thế ư?
Rất nhiều người cũng không cách nào tiếp thu!
"Cá con nguyên thủy gì chứ, đó là thứ quái quỷ gì vậy, chưa từng nghe nói. Không phải nội bộ bên phía chúng ta có quỷ đã cố ý để cho Hoang chạy thoát đấy chứ, mau mau kiểm tra cho rõ!"
"Ta không hiểu nổi, giới ta có Bất hủ giả, có thể quét ngang sinh linh bên kia Đế quan, làm sao lại để cho chuyện như vậy xảy ra chứ?"
Từ sau ngày hôm đó, dị vực nổi lên bão táp, gợi ra sóng lớn mênh mông, đâu đâu cũng có tranh cãi.
Rất rõ ràng, việc Hoang bất ngờ chạy thoát đã làm cho họ chấn động rất lớn.
Trên thực tế, quả thật là như vậy, không chỉ sinh linh trẻ tuổi của các tộc đang la hét, thù hận khó mà tiêu tan.
Mà ngay cả những nhân vật già cả cũng không thể bình tĩnh, thậm chí cao tầng đều đang lo lắng.
Người Vương Bất hủ chỉ đích danh yêu cầu lại thoát đi như thế mà không thể giữ lại, đây là chuyện tày trời, lời nói ra của tồn tại cấp độ chí cao kia cũng chính là pháp chỉ, không được cãi.
Đế quan đã yên tĩnh nhiều ngày rồi.
Bởi vì, từ sau khi Hoang bị giao ra, bầu không khí của toàn bộ tòa thành đều hơi khác thường, lòng người không ổn định.
Tuy nhiên, trong hai ngày nay, một vài tin tức ngầm truyền đến khiến bầu không khí trong thành trở nên vi diệu, bởi vì đó là những tin tức liên quan đến Hoang.
Đầu tiên, có người mang đến tin tức nói Hoang đã bị người phế bỏ ở dị vực, bị trở thành tù nhân, chịu đủ sự hành hạ, đều này làm cho người trong thành vì đó mà trầm mặc.
Mấy người Thanh Y, Thỏ nhỏ càng vì đó mà đau lòng, thất vọng đến rơi lệ.
Tạo thành tất cả những thứ này là ai, lại có thể trách ai đây?
Là bọn họ đã giao Hoang ra, vốn hắn có cống hiến to lớn cho Đế quan, đánh chết rất nhiều địch thủ dị vực, còn mang về cả rương gỗ mục mà Vương Bất hủ cũng phải động lòng.