"Cưỡi cá bỏ chạy rồi, con mẹ nó, ngươi chọc ta hả!?"
Bên trong cổ địa của Vương tộc Nguyệt Ma, đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của tộc này ngồi trên ghế da thú, mới vừa rồi còn rất thoải mái bắt chéo chân, đang ăn một quả thần.
Thế nhưng lúc này hắn đã ném đi quả thần hiếm thấy, vẻ mặt âm trầm, xoay người lại nhìn chằm chằm vào người báo tin kia, cho rằng sức phán đoán của mình bị sỉ nhục.
"Con không có nói láo, chính xác trăm phần trăm, thật sự phát sinh chuyện như vậy và không chỉ một người tận mắt nhìn thấy!" Tên đầy tớ kia cãi lại, trăm miệng thề thốt không phải nói ngoa.
Vương tộc Nguyệt Ma cách Hải bộc gần nhất, đồng thời bộ tộc này cũng rất mạnh mẽ, những năm gần đây tuy có điệu thấp nhưng nắm đó cũng là một trong số Vương tộc đứng đầu, vô cùng khủng khiếp.
"Thúi lắm, ngươi bịa cho ta một lý do khác đi, ngươi coi đầu óc ta cũng đã rỉ sét như ngươi hả. Hải bộc là nơi nào, cưỡi cá theo gió vượt sóng? Đây là chuyện quỷ quái gì! Người tiến vào chắc chắn phải chết." Sắc mặt của tên thiếu chủ Nguyệt Ma càng âm u hơn, rất muốn tát một cái cho chết tên thân tín này.
Tên đầy tớ thân tín kia sắp phát khóc, đứng đó chỉ trời thề thốt, không tiếc nguyền rủa mình, bảo mình nói thật, không một lời dối trá, đồng thời mời thiếu chủ Nguyệt Ma nhanh chóng tới đó, nói không chừng còn có thể nhìn thấy đuôi cá.
Thiếu chủ Nguyệt Ma tát lên ót tên tôi tớ thân tín một cái, bảo hắn đi trước dẫn đường, bởi vì chính hắn không thể nào tin được.
Tộc Nguyệt Ma từ tổ tông bắt đầu đã sinh sống ở khu vực này nên hiểu rất rõ về Hải bộc, xưa nay chưa từng thấy có con cá nào hoạt động ở bên trong.
Sinh vật gì đi vào đều phải chết, bị kéo về phần cuối của Hải bộc và không trở về được nữa. Hiện giờ lại có một tên đầy tớ nói với Nguyệt Ma thiếu chủ là Hoang cưỡi cá bỏ chạy, chuyện này không phải là quá hoang đường sao?
Thiếu chủ Nguyệt Ma cảm thấy tên tôi tớ đáng chết này đã bị ma nhập, nếu như dám cố ý lừa hắn thì hắn không đánh chết không được!
"Mau nhìn, thiếu chủ, mau nhìn nơi đó, một con cá thật lớn!"
Khi đi tới trước Hải bộc, đứng trên một ngọn núi Thần cao lớn, tên tôi tớ kia lập tức kích động la lên.
Cái cằm của tên thiếu chủ Nguyệt Ma suýt chút thì rớt xuống đất, vốn là nổi giận đùng đùng và muốn hành hung tên đầy tớ này, kết quả lại thật sự nhìn thấy một cảnh tượng khó tin.
Hoang, còn có hai tên trẻ tuổi khác đang ngồi trên một con cá lớn, sát bên vây lưng, chính đang theo gió vượt sóng, nhằm ngược về phía bầu trời.
Một con cá, con cá lớn đến vô biên!
Hoang thật sự cưỡi cá bỏ chạy rồi!
Điều này làm cho hắn hơi chút sững sờ, sinh sống ở đây nhiều năm như vậy, ngay cả một cái vảy cá đều chưa từng nhìn thấy, sao lúc này lại ở đâu chạy ra một con cá lớn như thế đây.