Thạch Hạo không có lập tức mở miệng mà là nhìn bọn họ, trong lòng hắn hơi hoảng hốt, thế nhưng được che giấu rất tốt.
Tuy rằng cảm thấy hai người nói chuyện hơi khoác lác, hơi không thông nhưng cũng không hề phản bác. Đồng thời hắn cũng cho rằng hai người này rất không giống bình thường mà có chỗ hơn người.
Ít nhất, bọn họ là Táng sĩ!
Hơn nữa còn là Táng sĩ hoàng kim lai lịch đáng sợ nhất và thần bí nhất.
Loại thân phận kia, chỉ mạnh chứ không hề yếu hơn mấy người Dư Vũ, Xích Mông Hoằng, nếu như cẩn thận tìm hiểu lai lịch của bọn họ thì thậm chí càng cao quý hơn.
Đây là hai nhân vật nguy hiểm!
Thạch Hạo chưa bao giờ xem thường bọn họ, bởi vì lần trước gặp mặt thì hắn cũng đã biết, đây là hai vị Táng sĩ hoàng kim cảnh giới Độn Nhất!
Độ nguy hiểm cao hơn Xích Mông Hoằng nhiều!
Đồng thời, trong lòng Thạch Hạo còn có một loại nghi ngờ nào đó, thậm chí là âm thầm lo lắng, đều là dấy lên từ hai người này.
Ngày đó, tham gia cùng bọn họ vào Vực mai táng kia, đối mặt với một chiếc rương thần bí, được xem như là vũ khí cổ nguyên thủy, tuy rằng cuối cùng khó khăn sống sót, thế nhưng hai người kia tựa như đã khác xưa.
Thạch Hạo từng nghe Táng sĩ nói qua, tại năm tháng vô tận trước đây từng có Táng vương thăm dò Vực mai táng, sau khi trở về liền hoàn toàn khác trước, như là thay đổi thành một người vậy!
Nói cho đúng thì vị Táng vương lúc đầu đã biến mất rồi, sau đó xuất hiện một vị Táng vương mới, hình thể giống y như hắn nhưng ý chí thì hoàn toàn khác trước rồi.
Có thể tưởng tượng tại Vực mai táng, cổ khí* nguyên thủy đáng sợ đến cỡ nào, ngay cả Táng vương cũng không thể đến gần!
(*): Vũ khí nguyên thủy
Mà Thạch Hạo từng thấy vô tận hắc ám ở đó, cũng nhìn thấy có nguyên thần từ bên trong vết nứt màu đen thoát ra, rất giống với địa phương như lao tù hắc ám mà hắn đã từng trải qua năm đó.
Lúc hắn tu ra sợi tiên khí thứ hai thì nguyên thần từng rời khỏi cơ thể, biến mất trong trời đất và tiến vào bên trong bóng đêm vô tận, nơi đó có rất nhiều lao tù ở bên dòng sông thời gian. Lần đó, hắn suýt nữa thì chết đi, cửu tử nhất sinh mới trở về đời thực được!
Thạch Hạo tin chắc, tại Vực mai táng có một cái lỗ hổng nhỏ của vùng cổ địa lao tù hắc ăm và liên thông với ngoại giới, sau mỗi một khoảng thời gian dài đằng đẵng lại có thể mở ra một lần, có số ít nguyên thân có thể thoát ra.
Bây giờ, khi gặp lại Tam Tạng và Thần Minh, hắn cho rằng có thể bọn họ không phải là Táng sĩ hoàng kim đơn thuần mà luôn cảm thấy có gì đó hơi đặc biệt.
Mà nếu là giống như suy đoán thì như vậy thân phận của bọn họ ... có lẽ là kinh thiên động địa, sẽ khiến các giới phải chấn động!
Có lẽ, ngay cả Bất hủ đến đây đều sẽ kiêng kỵ.
"Bạn của ta, sao ngươi cũng tới nơi này vậy?" Tam Tạng cười ôn hòa. Hắn nói tới việc câu một cọc luân hồi, cái gọi là ba chôn ba diệt, ba kiếp luân hồi đó rất tương đồng với tên của hắn, là trùng hợp sao?
Không thể không nói hình tượng của hắn rất tốt, mái tóc vàng như ánh bình minh vô cùng rực rỡ xõa xuống bờ vai, khuôn mặt khiết bạch như ngọc thạch, tựa như một vị thần linh thánh khiết nhất.
Ở trước mặt hắn, rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp phải mặc cảm tự ti, cảm thấy sánh vai song song với hắn là một sự khinh nhờn, bởi vì hắn quá siêu trần thoát tục.