Móa, con mắt của Hoang quá sáng, cảm giác như đang bốc lên ánh sáng xanh lục, thần sắc trên mặt đầy hưng phấn, chăm chú vào mỗi người.
Luôn cảm thấy, hắn tựa như một con sói đói bụng rất nhiều ngày vậy, khi nhìn thấy đồ ăn là chuẩn bị đi săn. Loại ánh mắt tràn ngập tính xâm lược kia quá giống, phải nói là y hệt.
Một đám người đều rất khó chịu, bị một tên nhóc trẻ tuổi như thiếu niên nhìn chằm chằm khiến cơ thể đều đã căng cứng.
"Ồ, các ngươi khá quá, lại đạt được một lá trà Ngộ Đạo luôn, đưa đây trả nợ đi, chúng ta thanh toán xong." Thạch Hạo nhìn về phía một đội ngũ trong số đó.
Gương mặt của vài tên Vương tộc kia lúc này suy sụp, cả người chẳng còn chút sức lực nào, suýt nữa thì trực tiếp xụi lơ ở đó. Ánh mắt của Hoang sao lại độc ác như thế? Mấy người mệt gần chết rốt cuộc mới đạt được chiếc lá trà thứ ba, kết quả lại bị hắn nhìn thấy!
Bọn họ sức cùng lực kiệt, đánh đổi cái giá rất lớn mới khó khăn lấy được chiếc lá trà Ngộ Đạo thứ ba, lại... lại phải giao nộp!
Bọn họ có loại xung động muốn khóc, quá bắt nạt người, ba chiếc lá trà Ngộ Đạo là ba cơ hội giác ngộ cứ thế mất tiêu.
Tại sao lại trêu chọc Hoang chứ, sớm biết thế thì không nên nghe theo mệnh lệnh của Xích Mông Hoằng còn hơn, chỉ nhúng tay quấy rầy một lần mà kết quả phải đánh đổi lấy một cái giá đau đớn thê thảm, mấy người khóc không ra nước mắt.
"Cho hắn đi, dù sao cũng còn hơn là mất mạng, ngay cả Xích Mông Hoằng cũng bị hắn ăn thịt thì chúng ta có giao ra ba lá cây cũng không tính là mất mặt. Lát nữa từ chiếc lá thứ tư trở đi sẽ thật sự thuộc về chúng ta rồi!" Có người nói thế, tìm cho mình bậc thang để thỏa hiệp.
Cứ như vậy, Thạch Hạo lại có thu hoạch nên tương đối thỏa mãn.
Hắn nhìn những sinh linh khác nhưng cũng không có tấn công mà tự mình ra tay đánh về hướng cái tế đàn bằng đất kia, bởi vì, dù sao thì bản thân hắn cũng có thể cướp đoạt được không ít.
Lần này, hắn đã vận dụng tới Côn Bằng pháp, một cặp móng vuốt to lớn chộp về phía trước, một cái màu vàng, một cái đen kịt như mực, diễn dịch hai khí âm dương va chạm vào nhau, trong tiếng ầm vang đã xé toang màn ánh sáng.
Rất đơn giản, vẫn chưa cố gắng nhiều, hắn liền đã chiếm được một bình trà ngộ đạo.
Sau đó, móng vuốt Côn Bằng thối lui rồi tiếp tục tấn công phía ngoài màn ánh sáng, xé rách nó ra và lại lấy được một cái bình bằng ngọc thạch nữa.
Độ khó của lần thứ hai lớn hơn lần thứ nhất không ít, hơi tốn chút sức.
Cứ như vậy Thạch Hạo liên tục lấy năm bình trà Tiên, sau đó không tiếp tục sử dụng loại bảo thuật này nữa, vì dù vẫn có thể tiến hành nhưng pháp lực tiêu hao quá lớn, cái được không bù nổi cái mất.
Bởi vì hắn vẫn phải đề phòng, lát sau còn có thể có đại chiến nữa!
Ít nhất, hắn chuẩn bị cướp sạch nơi này, không thể để kết thúc yên lành như vậy.
"Xoẹt!"
Liễu Thần pháp xuất hiện nhưng đã được biến đổi. Tay phải của Thạch Hạo hóa thành một cái xích thần màu vàng giống như một dải lụa xuyên thủng màn sáng, lấy ra một chiếc bình ngọc.
Cứ thế, hắn vận dụng Liễu Thần pháp lấy được năm bình nữa.
"Luân Hồi!"
Khi Luân hồi pháp xuất hiện thì khiến cho người khác phải liếc mắt, các tộc kiêng dè không thôi. Bởi vì loại pháp tắc dính dáng đến thời gian này là đáng sợ nhất, đặc biệt là vừa nãy Hoang từng đánh bại Xích Mông Hoằng.
Lại năm bình trà tới tay.
"Thượng Thương!"
Tiếp theo, hắn lại vận dụng tới thiên công Lục Đạo Luân Hồi.
Lại sau đó, Thạch Hạo quát to một tiếng, nơi bụng có một cái Cực điểm bùng phát, xuyên thủng màn sáng do tế đàn bằng đất tạo ra, pháp lực nơi Luân hải sôi trào, hắn tiếp tục cướp lấy lá trà Ngộ Đạo.