Sắc mặt tên tu sĩ Vương tộc kia lúc này đã tái mét, đau hết cả đầu, căm phẫn tăng gấp bội, trong lòng đang mắng to Hoang, sao lại ngông cuồng như vậy chứ?
Ăn cướp trắng trợn như thế mà còn coi là chuyện đương nhiên, thực sự để người tiếp nhận muốn trào máu, ước ao có thể giáng cú bạt tai cho hắn phải cắm đầu xuống đất, thế nhưng bản thân lại không phải là đối thủ.
Bộ tộc này muốn tìm sự giúp đỡ nên nhìn về phía những sinh linh khác, thế nhưng không ai để ý tới, mặc kệ không hỏi.
"Đừng nhiều lời, cũng không cần phải kéo dài thời gian, ngay lúc đầu chính là các ngươi cùng với đám tôi tớ của Xích Mông Hoằng quấy rầy ta đoạt lá trà Ngộ Đạo, hiện tại là lúc thu lợi tức rồi!" Thạch Hạo nói.
Hắn ngồi dưới đất, trong tay cầm theo một cái chân thú rất lớn cao tới nửa người, dùng ngọn lửa đại đạo và ngồi đó trở qua trở lại để nướng.
Ánh lửa rất sáng, đạo văn đan xen, đây là ngọn lửa được hình thành từ quy tắc đại đạo.
"Ngươi đã lấy của chúng ta một chiếc lá rồi!" Bên trong vài tên tu sĩ Vương tộc kia chợt có một người nhắm mắt nhắm mũi nói như vậy. Hắn cảm giác rất nhục nhã, đây không phải là lần đầu tiên bị cướp sạch, hiện giờ lại còn phải bấm bụng nhún nhường như vậy. Nếu đủ mạnh quả thật hắn muốn lập tức đánh một trận.
"Đương nhiên ta biết, cướp sạch các ngươi xong rồi thì xem như xóa nợ như Xích Mông Hoằng vậy." Thạch Hạo bình thản nói.
Thế nhưng, lọt vào tai những người kia lại không bình thản như vậy, mà như sóng to gió lớn, Hoang có ý gì đây, là đang phát ra uy h**p và cảnh cáo trí mạng ư?
Bởi vì, tính sổ xong xuôi với Xích Mông Hoằng thì cường giả trẻ tuổi của Đế tộc này đã suýt nữa chết đi, nguyên thần khó khăn lắm mới trốn được.
"Cho ngươi!"
Trầm mặc trong chốc lát thì vài tên tu sĩ trẻ tuổi này đành khuất phục, một tên cao thủ Vương tộc trong số đó tiến về phía trước, không cam lòng lấy ra một chiếc lá óng ánh.
"Cảm ơn nhé!" Thạch Hạo ngỏ ý cảm ơn.
Khuôn mặt những người kia tối sầm, cảm ơn? Cảm ơn cái đầu của ngươi!
Thạch Hạo vừa tiếp nhận lá trà vừa quay cái chân thú này một cách rất nhuần nhuyễn. Được ngọn lửa thiêu đốt, mùi thịt nồng nặc bay ra, thoáng mang theo hào quang vàng óng.
Mà trong quá trình này, Thạch Hạo còn không ngừng rắc lên chân thú một ít gia vị, động tác thành thạo, nhanh nhẹn, kinh nghiệm lão luyện, tựa hồ như thường xuyên làm loại chuyện này.
Điều này khiến cho một đám sinh linh muốn rớt cằm, nhìn hắn với vẻ mặt quái lại, lẽ nào tên khốn này thường làm chuyện như vậy ư?
"Tay nghề hơi cứng rồi, cũng hơn mấy tháng không có lộc ăn mà." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Móa, một đám sinh linh đều muốn mắng to, tim như trúng phải nguyền rủa, thân là tu sĩ mà còn coi nấu nướng như là tài nghệ sao? Có điều nhìn bộ dáng của hắn thì biết không phải là người hiền lành gì. Trong mắt của bọn họ, chắc chắn thiếu niên này có lòng dạ độc ác, không ít lần đã ăn tươi nuốt sống hoặc nướng quay đối thủ.