Một quyền đột ngột, bá tuyệt thiên địa, xuyên qua lồng ngực của Xích Mông Hoằng khiến nó trước sau thông suốt, máu tươi tung tóe, xương cốt trắng nhởn, hắn rơi xuống trong vũng máu.
Xích Mông Hoằng ngẩng đầu, trên gương mặt đầy sự khiếp sợ không thể tin được, giờ phút này hắn có chút choáng váng.
Trên thực tế, tất cả mọi người đều phát mộng, chuyện gì thế này? Quá đột ngột mà!
Xích Mông Hoằng vừa mới tích súc sức lực, mới bày ra hình thái chiến đấu mạnh nhất, nhưng đâu ngờ Hoang lập tức đánh ra một quyền, mạnh mẽ không thể đỡ, đánh hắn bay ngang ra ngoài.
Ai chẳng biết, sau khi hương nến đốt lên, Xích Mông Hoằng sẽ nắm giữ sức chiến đấu kinh thiên động địa, sắp sửa bày ra huy hoàng vô địch của Xích Vương tổ tiên hắn.
Thế nhưng, chính ngay thời khắc đỉnh cao này, lúc hắn đang tích súc sức lực, chuẩn bị như bẻ gãy cành khô thì Hoang ra tay một cách đột ngột, đánh gãy sự súc thế của hắn!
Đây giống như một cước đạp hắn từ thiên đường tiến vào vực sâu vạn trượng, suýt chút liền rơi vào trong địa ngục!
Đây cũng coi như là một biến cố vượt qua dự đoán của tất cả mọi người, khiến họ kinh sợ. Ai chẳng biết tổ thuật mạnh nhất của Thú Thời Gian, đó là thần thông chung cực, cần thăng hoa đến cực hạn.
"Thua rồi, Xích Mông Hoằng lại thua như thế!"
Rất nhiều người sững sờ, lầm bầm không thể tiếp thu kết quả này. Ngay cả Đế tộc đều thất bại thì trong những sinh linh cũng thế hệ còn ai là đối thủ của Hoang nữa?
Các Vương tộc lớn đều đang ao ước khát vọng thắng lợi, muốn đường đường chính chính để Hoang thất bại trước mắt mọi người, hi vọng có người chính diện đánh bại hắn.
Thế nhưng lại ngược lại, ngay cả Đế tộc đều vỡ mộng trong tay của Hoang, bị một quyền vô lý của hắn phá tan thần thoại bất bại.
Xích Mông Hoằng không cam lòng, quá uất ức mà, hắn sắp vận dụng đến thủ đoạn cuối cùng, kết quả lại bị Hoang đập bay và suýt chút thì chết dưới cú đấm đó.
"Hoang!"
Hắn phun ra một búng bọt máu, vô cùng không cam lòng với thất bại của trận đấu này. Hắn tự tin chỉ cần có thể sử dụng tới loại tổ thuật đã qua thăng hoa kia liền có thể g**t ch*t đối thủ.
Sắp thành lại bại, chỉ chút nữa là đánh gục được đối thủ, kết quả lại bị thua thảm!
Thạch Hạo đang lĩnh hội, loại cảm giác đó thật sự rất mỹ diệu, trong tích tắc đó, dòng máu toàn thân hắn sôi trào, những tơ máu kỳ dị lan tràn trong cơ thể khiến cho hắn nắm giữ sức mạnh dùng mãi không hết.
Bổ trợ!
Thần lực của hắn được gia tăng thêm rất nhiều lần, tốc độ cũng vậy, toàn diện tăng lên trên diện rộng. Trong tích tắc quả thật khiến hắn như thay đổi thành một người khác.
Vì vậy, lúc nãy chỉ là dùng sức đấm một cái cũng đủ xuyên thủng các loại bí thuật phòng ngự của Xích Mông Hoằng, xuyên thủng màn ánh sáng bảo vệ thân thể và khiến hắn bị thương nặng.
Hắn cảm thấy, theo sự trưởng thành của cốt văn đang thai nghén thì uy lực sẽ càng ngày càng lớn, thậm chí còn có một vài uy năng khác, bây giờ còn chưa trọn vẹn, còn kém một chút mới hoàn toàn thành hình, thế nhưng cũng đã cực kỳ khả quan.