Bởi vì dị vực đã thất bại nhiều lần, mà tất cả Vương tộc từng khiến bọn họ kiêu ngạo, dựa vào đó để mắt nhìn xuống cửu Thiên thập Địa, bọn họ đã ra tay nhưng cũng không thể làm Hoang bị thương, ngược lại còn bị hắn đánh chết vô số kể.
Vì lẽ đó, bọn họ khát vọng thắng lợi, muốn đường đường chính chính đánh bại Hoang, nhưng vẫn thất bại, chuyện này đã trở thành một nỗi ám ảnh không cách nào hóa giải của bọn họ!
Hiện tại, rất nhiều người đều vô cùng gấp gáp lo sợ Xích Mông Hoằng sẽ bị thua. Đây là Đế tộc, là nhân vật tuyệt đỉnh trong thế hệ trẻ tuổi, nếu cũng thất bại thì thật sự khó có sinh linh nào có thể thắng Hoang nữa rồi.
Thế hệ trẻ tuổi, hành dũng vô địch!
Loại tên gọi này ai cũng muốn có được, nhưng không sinh linh nào cũng có tư cách tham dự, mà hai người đang chiến đấu tuyệt đối được liệt vào dạng này. Cuộc tranh bá này có quan hệ đến việc ai mới là chí tôn thật sự!
Ầm!
Nắm đấm của Thạch Hạo và pháp ấn của đối phương đụng vào nhau, lập tức tỏa ra ánh sáng lung linh, sức mạnh thời gian dâng trào, có một dòng sông dài như ẩn như hiện đang rung động trong đó.
Hư không không còn vững chắc nữa, sức mạnh của thời gian đang tràn ngập, hơi thở của năm tháng đang đập vào nhau!
Thân ảnh của hai người đều đã mơ hồ, trong lúc nhất thời phảng phất như biến mất khỏi vùng thế giới này và bước về thời viễn cổ, hướng về thời hồng hoang, trở thành sinh linh trong lịch sử.
Đây là sức mạnh của thời gian đang quấy phá!
Mọi người nín thở và không ngừng lùi lại, chừa cho bọn họ chiến trường đủ lớn, đứng ở trong không trung nơi xa, sợ lại lần nữa bị lan đến.
"Ngươi cũng biết quy tắc thời gian?"
Xích Mông Hoằng khá là giật mình, pháp môn diệu kỳ này là thiên phú của bộ tộc hắn, ai mà ngờ được tên địch thủ nào này cũng nắm giữ.
Hơn nữa, xuất phát điểm của hai người cũng không giống nhau. Hắn là muốn giam cầm đối phương, còn đối phương thì lại muốn chém bay thời gian, tiêu hao tuổi thọ của hắn.
"Thời gian ngừng lại!"
Xích Mông Hoằng rống to, thật sự nổi giận, đối phương lại dùng lĩnh vực mà bộ tộc bọn hắn am hiểu nhất để chiến đấu với hắn, đây là một sự khiêu khích, càng là một sự coi thường.
Xa xa, rất nhiều người chấn động, tổ thuật của tộc này mạnh mẽ tuyệt thế, khi Thời gian ngừng lại hạ xuống thì vạn vật đứng yên, thiên cổ gián đoạn, được coi như là bí pháp tuyệt sát.
Thế gian, có những loại thần thông nào có thể coi là vô địch? Thời gian ngừng lại này tuyệt đối xem như là một loại bảo thuật vô địch!
"Luân Hồi!"
Thạch Hạo quát to một tiếng, nắm đấm kia càng óng ánh hơn lúc nãy, ánh sáng bất hủ chập chờn dưới vạn cổ, rọi sáng cả Ngộ Đạo sơn, va chạm cùng bảo thuật vô địch kia.
Thời gian đang ngừng trôi, vạn vật đang tịch diệt, tất cả mọi thứ đều đang đứng yên.
Chỉ có một người trẻ tuổi đang vung quyền, đang đánh trả, Thạch Hạo dùng Luân Hồi để phá cục, muốn phá tan bí thuật này!