Quá bạo lực mà, thô bạo và trực tiếp, một cước cứ thế đá vào trên mặt Xích Mông Hoằng, sức mạnh lớn đến đáng sợ, không gian xung quanh lập tức nổ tung!
Toàn bộ sinh linh đều tê cả da đầu, dù gì đó cũng là Đế tộc, cứ thế bị một cước đạp trúng, không trật một li, lực lớn thế mạnh khiến lòng người run sợ.
Ầm ầm!
Xung quanh, vết rách hư không đang lan tràn, những khe lớn đen kịt hiện ra trên không trung, cảnh tượng khiếp người, tựa như là đã khai thông cùng địa ngục vậy.
Không nghi ngờ chút nào, Xích Mông Hoằng đã trúng phải một đòn nghiêm trọng, lúc này khuôn mặt của hắn bẹp dí, xương vỡ, máu tươi tung tóe, cảnh tượng tàn bạo không nỡ nhìn.
Đường đường là một đời Đế tộc lại gặp phải thương tích không thể tưởng tưởng được như thế này!
Nếu như là người bình thường thì lúc này chắc chắn là tan xác, xương sọ cùng thân thể đều không còn tồn tại, chắc chắn sẽ vỡ tan thành sương máu, hình thần đều diệt.
Mặc dù là Vương tộc cũng không thể, xương cốt nhất định sẽ bể thành từng khúc, sẽ bị đánh chết ngay tại chỗ!
Thế nhưng, Xích Mông Hoằng không phải người bình thường, đạo hạnh cao thâm, ở trong tộc thân thể hắn đã trải qua đủ loại cách rèn luyện nên vững chắc kinh người, được coi là thân thể bất hoại trong số những người cùng tuổi.
Tuy hắn bị thương nặng nhưng cũng chưa chết đi, chỉ là cong lại như tôm luộc.
Trên khuôn mặt máu thịt bầy nhầy, xương mũi, xương vòm miệng, viền mắt hoàn toàn lún xuống, cơ hồ bị một cước đạp thủng ra sau.
Thế nhưng đã đón đỡ được một đòn tuyệt sát!
Mạnh như Xích Mông Hoằng cũng phải bật ra tiếng k** r*n, thân thể co giật bay ngang ra ngoài, nguyên thần bất ổn, thiếu chút nữa là chết toi!
Xương sọ của hắn nứt ra rất nhiều mảng, chỗ mi tâm càng là chảy máu, đây là vết thương kinh khủng nhất, sơ sẩy một tí là sẽ chém đến nguyên thần.
Đối với hắn mà nói, đây cũng là một chuyện đáng được ăn mừng. Bởi vì nguyên thần của hắn, con huyết thú cao bằng nắm đấm kia không ở bên trong xương sọ mà đang lơ lửng giữa không trung, đứng đó triển khai lĩnh vực thời gian.
Lúc một cước kia của Thạch Hạo đạp đến nó thì nó nhanh chóng rút lui, đồng thời sử dụng mảnh vỡ thời gian bao bọc cơ thể chính mình và bỏ chạy về phía sau.
Tuy nhiên, con huyết thú kia cũng không cách nào ngăn cản được một cú đá này, thân thể cường tráng vẫn bị trúng một đòn.
Ầm!
Thân thể Xích Mông Hoằng rung bần bật, trong quá trình bay ngược ra sau thì con huyết thú kia đã về lại bên trong xương sọ, trong tích tắc ấy thì khớp xương cả người nổ vang, hắn chữa trị thương thế trong sự tức giận đùng đùng.
Từ xưa đến nay chưa từng có ai đánh hắn bị thương, lại khiến hắn suýt nữa nổ tung!
Dù trong lúc sống còn tránh được cái chết nhưng hắn cũng bị thương không nhẹ, ngay cả khuôn mặt cũng đã bị hủy diệt, đây là chuyện đáng sợ đến cỡ nào, có thể gọi là vô cùng nhục nhã.
Đùng!
Đất trời run lên, thần lực phá tan mây xanh!
Bởi vì, chuyện này vẫn chưa xong, chiến đấu còn lâu mới kết thúc.