Hoang, đơn giản và thô bạo, tùy tiện và phóng túng, cơ bản không hề giống kình địch đối kháng mà tựa như đang hành hung một tên thủ hạ vậy!
Một bước bay lên và đá vào mắt của Xích Mông Hoằng, quá càn rỡ, cơ bản không hề nghiêm túc, không hề xem trọng, nhấc chân là đạp!
Ánh mắt Xích Mông Hoằng lạnh lẽo còn đáng sợ hơn cả dã thú, hắn cũng không hề lùi lại mà chỉ xoay cổ né tránh cước đó, đồng thời bả vai chợt nhấc mạnh lên.
Bịch, hắn dùng bả vai với tư thế nâng lên núi cao, dẫm nát mặt trăng va chạm với mắt cá chân của Thạch Hạo, cứ thế đón lấy một cước này!
Không thể không nói, ánh mắt của Xích Mông Hoằng quá độc ác, nhạy bén nắm chặt lấy thời cơ chiến đấu, Thiên Nhãn thông bình thường cũng không thể bắt giữ với tốc độ này, hắn cứ thế nâng lên một chân của Hoang rồi đánh thẳng một quyền về phía Thạch Hạo!
Quyền lực chấn thế, hàng vạn phù văn nổ tung, uy lực không gì sánh được!
Tất cả mọi người hoa mắt xem theo, Xích Mông Hoằng quả nhiên là đáng sợ, trong cuộc tiến công của đối phương, đứng dưới uy h**p đầy mạnh mẽ mà hắn vẫn nắm chắc lấy cơ hội để tiến hành đánh trả.
Lấy công thay thủ, hơn nữa vô cùng ác liệt, không thẹn là cao thủ trẻ tuổi tuyệt đỉnh của Đế tộc.
Rất nhiều người kinh hãi kêu lên thành tiếng, Hoang mạnh mẽ là thế sẽ bại trận dưới đòn đánh này ư, bởi vì hắn đã chuyển động, do bất cẩn nên đã tung cước đá tới và đã bị đối phương đỡ được.
Chuyện này cực kỳ nguy hiểm, bả vai của Xích Mông Hoằng nâng lên chân phải của Thạch Hạo, còn bản thân thì tiến lên dùng một quyền nện thẳng về phía lồng ngực của Thạch Hạo, quyền phong kinh thế kéo theo cuồn cuộn hoa văn trật tự đại đạo, hư không xung quanh liền nổ tung!
Là muốn tuyệt sát, muốn một đòn đánh nát thân thể của Thạch Hạo.
Vào đúng lúc này thì rất nhiều người đều nín thở, căng thẳng nhìn chằm chằm, lẳng lặng chờ đợi kết quả sẽ xuất hiện trong phút chốc.
Nhưng mà, phản ứng của Thạch Hạo cũng quá nhanh, bàn chân phát sáng nặng tựa vạn tấn, như còn nặng hơn cả thiên thể hành tinh, ánh sáng mãnh liệt đánh nứt bầu trời.
Ầm!
Cẳng chân này đã đè mạnh khiến thân thể của Xích Mông Hoằng khụy xuống thiếu chút nữa đã mất đi cân bằng, ảnh hưởng tới một đòn mãnh liệt nhất của hắn.
Cũng trong lúc đó, phần eo của Thạch Hạo căng cứng và chân trái vung mạnh, vù, hắn lăng không nhấc lên, cả người đều dịch chuyển theo chân trái, thế nhưng trong quá trình này thì đùi phải của hắn vẫn còn nằm bên trên đầu vai của Xích Mông Hoằng!
Rầm!
Vô cùng trầm nặng, là do chân trái của Thạch Hạo tạo thành, nó tựa như là một chiếc roi lại giống như là một con rắn sắt quất thẳng xuống bả vai kia của Xích Mông Hoằng, lực đạo rất nặng.
Thân thể của Xích Mông Hoằng rung lắc, sắc mặt đầy u ám, nắm đấm phát sáng tựa như núi lửa phun trào, hắn điên cuồng tới cực hạn đánh giết về Thạch Hạo.
Thời khắc này, thân thể của Thạch Hạo tung bay, hai chân như dây leo cùng nhấc lên rồi co mạnh lại khóa chặt lấy chiếc cổ của Xích Mông Hoằng.
Đám người đứng xung quanh kêu ồ lên, trái tim nhảy thình thịch đầy căng thẳng.
Chiêu thức này của Thạch Hạo, hai chân tựa như kẹp Giao Long ghìm chặt và muốn kéo đứt luôn cái cổ của Xích Mông Hoằng, tàn nhẫn và khủng khiếp!