Trên đỉnh ngọn núi, bầu không khí liền thay đổi, thời khắc quan trọng thật sự đã tới, đại quyết chiến sắp sửa bắt đầu rồi!
Bởi vì, đây là thời khắc lay động lòng người nhất của cuộc thịnh hội lần này, nhiều lá trà Ngộ Đạo như thế, dù cho có phân đi non nửa thì vẫn còn hơn ngàn lá khác.
Cơ hội để ngộ đạo, ai sẽ bỏ qua chứ? Một chiếc lá là một lần thiên duyên cho giác ngộ, đừng nói là những chủng tộc khác mà ngay cả thiếu niên của Đế tộc cũng thèm đỏ cả mắt.
Giây lát say đó, sát khí tràn ngập, các tộc đều đã chuẩn bị kỹ càng!
Dù cho là những chủng tộc luôn giữ vẻ trầm ổn thì lúc này cũng đang tích tụ sức lực, bọn họ muốn liên thủ với nhau, dù như thế nào cũng phải đoạt được một phần tạo hóa này.
Ngộ Đạo sơn vô cùng hùng vĩ, đá trên núi đều mang ánh kim loại mờ ảo đầy cứng chắc, bởi vì được bố trí đại trận tuyệt thế để phòng bị cho việc lúc chiến đấu sẽ hủy diệt nơi đây.
Hiện giờ, từng hoa văn sáng lên tựa như nước thép đang cuộn trào, nóng rực và kinh người, đại trận đã được mở ra!
Cỏ xanh như nệm, không ai ngồi xếp bằng nữa, dù là Đế tộc hay là hậu nhân Xích vương kiêu căng khó thuần Xích Mông Hoằng cũng đều đứng dậy, con ngươi như mặt trời nhỏ ngưng tụ tinh khí thần.
Ngộ Đạo thụ, trọc lốc không một chiếc lá, thế nhưng nó vẫn ẩn chứa sinh cơ vô tận như trước, có thể thấy được tiên vụ ngập tràn và đang lưu chuyển giữa các cành cây đầy cứng cáp kia.
Thân cây của nó vô cùng to lớn, lớp vỏ xù xì đầy thô ráp tựa như một con Thương long với chiếc vảy dày đặc đang ngủ đông nơi ấy.
Bên dưới gốc cây là tế đàn bằng đất có những bình ngọc đang phát sáng xếp thành hàng, hào quang mờ mịt lan tỏa mang theo khí tức Tiên đạo khiến lòng người khuấy động.
Hai chân Thạch Hạo căng cứng, thân thể hơi cong lại tựa như một con khủng long hình người đang tích súc năng lượng, bất cứ lúc nào cũng sẽ bắn nhanh như điện tới trước, hắn rất coi trọng lá trà Ngộ Đạo này.
"Bà cháu hãy xuống dưới chân núi chờ đi." Thạch Hạo quay đầu nói với mấy bà cháu bên cạnh mình.
"Dạ, đại ca ca phải cẩn thận nhe!" Bé gái chớp chớp cặp mắt to ngoan ngoãn đáp, sau đó dưới sự dẫn dắt của bà lão cùng nhau rời đi, mấy đứa trẻ này đều rất hồi hộp và sợ hãi nên vội vàng rời khỏi ngọn núi.
"Bắt đầu thôi!"
Dưới gốc cổ thụ, một ông lão lên tiếng.
Xoẹt!
Lúc này chợt có người vọt tới tranh cướp lấy lá trà tiên, tựa như tia chớp ngang trời, quá nhanh, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh, đó chính là người của Đế tộc, hắn ra tay dùng đại pháp lực đánh về phía tế đàn.
Thạch Hạo kinh ngạc, tiến công về đâu thế này?
Tốc độ của hắn cũng rất nhanh, nếu không có gì trì hoãn thì hẳn là người đầu tiên tiến tới, vốn nghĩ rằng sẽ dùng tay bắt lấy nhưng hiện giờ lại xuất hiện tình huống không đúng lắm, bởi vì những tộc khác cũng đang công kích.
Rất nhanh thì hắn đã rõ ràng, nhất định phải như vậy mới được.
Bên trên tế đàn hiện lên ánh sáng mờ ảo, cổ đàn bằng đất kia rất thấp và cũng chẳng phải to lớn thần thánh gì, thế nhưng lại có một loại sức mạnh khó tả ngăn cản cao thủ các nơi.
Màn ánh sáng bảo vệ!
Tế đàn bằng đất vô cùng cổ xưa, hình thành nên rất nhiều ký hiệu kỳ dị bao phủ nơi đó lại, khiến người khác không thể nào trực tiếp đoạt lá trà Tiên được.