Bên ngoài cơ thể của Thạch Hạo hiện lên một tầng ánh sáng lung linh đầy rực rỡ, tựa như là vòng thần phổ độ của dòng dõi Cổ tăng đang soi sáng chúng sinh.
Nơi đó, hắn trở thành thứ duy nhất của toàn bộ thế giới, từng dòng đạo văn đang lưu chuyển, đang tràn ngập, đang khuếch tán tựa như ý chí bất diệt trường tồn tuyên cổ.
Như thế nào là vĩnh tồn bất diệt? Dù bất diệt cũng sẽ có một ngày chết trận, ai có thể trường tồn, sống qua hắc ám trong kỷ nguyên luân hồi, nhìn xuống ngàn tỉ năm tháng đang dần trôi?
Thời khắc này, tất cả mọi người chợt có cảm giác, nơi Hoang đang ngồi tựa như đã thoát khỏi ra ngoài, không còn bị thế giới rộng lớn này quấy rầy, đã cô lập trở thành một giới, rất là siêu nhiên.
Trong nhất thời mọi người còn cho rằng, đó là một Bất Diệt giả trường tồn có thể ngao du bên ngoài kỷ nguyên luân hồi, đang nhìn xuống hồng trần, trải qua hàng trăm kỷ nguyên mà vẫn bất diệt, vượt qua quần hùng cổ kim.
"Thật sự là kỳ quái!" Rất nhanh đã có cường giả tỉnh ngộ, đó là một tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới Trảm Ngã thì làm sao lại có thể khiến người khác sinh ra ảo giác quái dị như vậy chứ?
Trận rung lắc xuất hiện, xung quanh cơ thể Thạch Hạo dựng lên phù quang đầy kỳ dị, có ánh sáng màu vàng nhạt, đó là chiến khí đầy kinh người, bên trong chùm sáng ấy tựa như có một vị Chiến thần bất bại đang đứng thẳng! Có ánh sáng lại là màu đỏ, đó chính là ánh máu, bên trong có rất nhiều bóng người đang giãy giụa tựa như đang giằng co qua một vùng khổ hải. Còn có ánh sáng màu tím, bên trong có thiên cung bất diệt sừng sững trấn áp cả vạn cổ...
Hoang khiến người khác sinh ra cảm giác kỳ quái vô cùng, quanh thân dựng lên hàng loạt hào quang với màu sắc khác nhau mang tới cho người khác cảm nhận khác nhau, ý nghĩa cũng khác nhau, có là sức chiến đấu, có là giết chóc, có là thành lập trật tự...
"Không đơn giản, khi Chí Tôn có hi vọng bước ra bước cuối cùng thì mới ngưng tụ ra loại ánh sáng đại thế này, đây là đạo quang soi sáng chư thiên, có thể phá tan mông muội, sẽ có tác dụng gợi ý nhất định nào đó cho con đường tu hành của bản thân sau này!" Một vài lão tu sĩ đứng bên dưới Ngộ Đạo thụ biến sắc mặt, và có người nói như thế.
Thạch Hạo bất động như núi, bên ngoài thân lưu chuyển hào quang thần bí, thân thể như thủy tinh đầy trong suốt, nhẹ nhàng còn hơn cả ngọc thạch tinh mỹ nhất, có đạo tắc quấn quanh đầy dày đặc, hắn đang trở nên mạnh mẽ hơn.
Bên trong cơ thể của hắn có một luồng thủy khí đang cựa quậy và thành hình, chúng đang tụ lại cùng nhau tựa như một con rồng lớn đang bơi lội xuyên suốt qua thân thể hắn!
Thạch Hạo biết, nếu như vận chuyển hoàn toàn thì trên đỉnh đầu của hắn sẽ hiện ra Bông hoa đại đạo và người tí hon ngồi xếp bằng bên trên, lúc ấy luồng thủy khí này sẽ khóa chặt lấy người tí hon kia và xuất hiện với dáng vẻ như thế.