Bình ngọc bay tới, đuôi ánh sáng kéo dài tựa như ngôi sao từ trên trời lao tới Thạch Hạo.
Trên thực tế, các cường giả ở gần đó đều là như thế, có mấy chục bình xẹt qua và lan tỏa ánh sáng lung linh đầy rực rỡ, tựa như từng đợt sao chổi vút ngang.
Thứ này rất thánh khiết và cũng rất óng ánh, đó chính là vật chất hi hữu để ngộ đạo làm người người chấn động, làm nhà nhà chờ mong.
"Ha ha, tới rồi!" Mấy người cười to đầy cao hứng, bởi vì lá trà Ngộ Đạo này vô cùng quý giá, nếu như may mắn thì chỉ cần một chiếc lá cũng đủ để ngộ đạo và sau đó tấn cấp.
Việc này chẳng phải là việc khiến người người đỏ mắt và chờ mong đó sao?
Thạch Hạo cũng nở nụ cười, cặp mắt híp lại, con ngươi tỏa ánh sáng sâu thẳm, hắn đưa tay muốn tóm lấy một chiếc bình ngọc đang lao về phía mình.
"Hả?" Đột nhiên hắn nhíu máy lại, bình ngọc này lại đang muốn tránh thoát, đang chịu phải một sức mạnh đầy kỳ dị nào đó lôi kéo muốn thoát khỏi sự điều khiển của hắn.
Hắn tăng lực, bàn tay phát sáng khiến cho bình ngọc đang rung lắc kia ổn định lại và rơi xuống bàn tay của mình.
"Ha ha... Đã tới tay rồi!" Xa xa, có một vài người vui sướng hét lớn, lục tục đã có người đắc thủ.
Có thể thấy được, những người này không phải là Đế tộc thì cũng chính là Vương tộc mạnh mẽ đỉnh cấp, không hề có sự may mắn nào, đạt được lá quý này đều không có người yếu.
"Vù!"
Bình ngọc trong tay Thạch Hạo rung lắc như muốn rời khỏi, hắn tất nhiên là biết đang có người đang quấy rầy, thông qua bí bảo để tranh cướp.
Nếu như là người khác thì không cần nói, thế nhưng vật của Hoang mà cũng dám giành thì việc này khiến người khác giật mình.
Ánh mắt Thạch Hạo như điện tìm kiếm khởi nguồn, chính là vị trí phía dòng dõi Xích vương.
Xích Mông Hoằng đã đắc thủ đoạt được chiếc bình ngọc cho riêng mình, mà sau lưng của hắn thì ngoại trừ người trẻ tuổi Nhân tộc kia ra, ba lão bộc đang phát lực âm thầm khống chế một món bí bảo có thể quấy nhiễu không gian, muốn cướp đoạt bình ngọc của người khác.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, cánh tay phát sáng, vù, trong thiên địa chợt nổ vang và một con côn bằng hiện ra, ánh vàng lưu chuyển, mang theo đốm đen hóa thành hai khí Âm Dương, ầm, đoạt ngay lấy chiếc bình ngọc đồng thời hai khí Âm Dương nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Có chui vào lòng đất, có tiêu tán trong hư không, nhanh chóng rời đi.
Ầm!
Trong phút chốc, mặt đất sau lưng của Xích Mông Hoằng nổ tung và từng luồng khói đen lao lên, tiếp đó là hư không nổ tung rồi ánh vàng lan tỏa!