Thạch Hạo nói năng nhẹ nhàng, không hề nghiêm túc gì cả nên nhất thời đã làm cho một vài sinh linh lộ vẻ khác thường, việc này tương đương với mũi nhọn đấu dao sắc rồi!
Hai người từng rèn luyện trong cùng một lò Âm Dương, thế nhưng cũng không hề kết lấy thiện duyên gì cả, Xích Mông Hoằng vẫn luôn mang theo địch ý và rất muốn đánh chết Hoang!
Hiện giờ lại gặp nhau ở Ngộ Đạo sơn nên hắn sớm đã chuẩn bị thật tốt cho cuộc đại quyết chiến này, đời sau của Xích vương luôn cay nghiệt vô tình, thiết huyết sát phạt nên khiến các tộc đều e ngại.
Trên đỉnh ngọn núi, chất đất cứng chắc tản ra ánh kim loại. Nhưng mà, nó vẫn được cỏ xanh làm đệm và ánh sáng xanh lục vẫn lấp lánh.
Đúng lúc này, giữa hai người đột nhiên tản ra luồng gió xoáy xé rách không gian, tiếp đó là tiếng sấm nổ vang rền.
Vẫn chưa hề giao thủ mà tràng vực vô hình giữa hai người đã tạo nên lực phá hoại kinh người như vậy rồi, làm cho nhiều tu sĩ run sợ.
Từ đầu tới cuối thì Xích Mông Hoằng cũng không hề đứng dậy mà im ắng ngồi bên trên bãi cỏ xanh, dáng vẻ vô cùng tự phụ, dù cho đối mặt với Hoang cũng không hề đứng dậy.
Hắn có cặp mắt đỏ hồng tựa như bảo thạch, lại tựa như là mặt trời máu khiến tâm hồn người chấn động.
Mái tóc xõa dài, dáng vẻ trẻ trung đầy oai hùng, khí thế mình ta vô địch, trầm ổn và tự phụ, lẳng lặng ngồi xếp bằng nơi ấy tựa như là một ngọn ma sơn thời thái cổ không thể bước qua!
Xích Mông Hoằng mạnh mẽ tuyệt đối, có thể bễ nghễ trong sinh linh đồng đại!
Thạch Hạo nhẹ nhàng cất bước tựa như đang tản bộ tiến về trước, thế nhưng đỉnh núi lại rung chuyển theo, toàn bộ đất trời tựa như đang bắt đầu cộng hưởng với hắn.
Đây là một đại thế vô hình!
Nắm giữ loại sức mạnh này tựa như đang vung vẫy đại đạo, hiệu lệnh càn khôn.
Ầm!
Ngay giữa hai người này chợt có một gợn sóng đáng sợ lan tràn, lần này, trong hư không xuất hiện các dị tượng, rồng gầm sư rú, sấm vang chớp giật!
Rắc, vết nứt trong hư không càng thêm dày đặc và khe hở càng thêm to lớn, tựa như là vòm trời bị đánh nát và nối liền với thế giới khác.
"Dừng tay, nếu như bọn ngươi muốn quyết đấu thì hãy rời khỏi khu vực trung tâm của đỉnh núi này đi!"
Có người lớn tiếng quát, đó chính là cao thủ bảo vệ Ngộ Đạo trà thụ, bên dưới gốc cây có nhiều cao thủ ngồi xếp bằng, tất cả đều là nhân vật lão làng quanh năm bế quan nơi này.
Bởi vì, gốc cây này có quan hệ rất trọng đại, đáng giá để các tộc bảo vệ hòng phòng ngừa có người tới trộm lấy, cho nên có tu sĩ mạnh mẽ tọa trấn thì an toàn hơn.
Xích Mông Hoằng luôn tự phụ, kiêu ngạo và cay độc, hiện giờ vẫn không hề phản bác và vẫn ngồi yên nơi ấy, không tiếp tục xuất thủ nữa.
Bởi vì, nơi này quá gần với Ngộ Đạo trà thụ và nếu như chiến đấu ở cấp số bọn họ được diễn ra ở đây thì nhất định sẽ lan tới gần gốc cổ thụ ấy, dù cho có trận pháp bảo vệ thì cũng sẽ khiến người người lo lắng.