Dù gì cũng là một trong mười cao thủ trẻ tuổi Vương tộc của ngày xưa, mấy trăm năm qua đi và đạo hạnh của hắn tiến mạnh, đang ở cảnh giới Độn Nhất hậu kỳ, con đường Chí tôn ngay trong tầm mắt!
Nhưng mà hắn đã bị g**t ch*t, chấn kinh hoàn toàn những sinh linh nơi này.
Nên biết, chàng trai áo lam này vô cùng thần dũng, cũng không biết mạnh hơn bao nhiêu lần đám người Võ Thiên vương từng chết đi kia, nhưng mà, một anh kiệt đáng sợ như vậy vẫn bị g**t ch*t.
Tu sĩ nơi đây đều biến sắc, bởi vì chàng trai áo lam này mất mạng quá nhanh chóng, sợ còn nhanh hơn cả việc Thạch Hạo chém giết đám Võ Thiên vương ở ngay trước Đế quan kia.
Chỉ có thể nói rõ, đạo hạnh của Thạch Hạo đã tinh tiến quá nhiều, quá khủng khiếp!
Trong thời gian ngắn mà sức chiến đấu của hắn đã tăng lên rất nhiều, khiến cho mười cao thủ Vương tộc của nhiều năm trước xuất hiện cũng khó mà đối mặt được với hắn!
Nhân vật tuyệt thế!
Trong lòng của rất nhiều sinh linh hiện ra vài chữ như thế, dù cho đang rất hận Hoang thì cũng phải thừa nhận rằng, cường giả trẻ tuổi này quá siêu phàm, thiên tư ngút trời.
Cho hắn thêm thời gian và trưởng thành như thế này nữa, có lẽ sẽ vô địch thiên hạ!
Pháp thể của Thạch Hạo nhỏ lại và khôi phục lại chiều cao bình thường, sau khi một cước đạp chết tên nhân nô kia thì hắn đã lên tới đỉnh núi và đang nhìn về trước.
"Chuyện này... đúng là một tên tổ tông mà!" Ông lão áo xám vẫn đi theo sau hắn lẩm bẩm, đầu đầy mồ hôi lạnh, hắn cảm thấy Hoang là kẻ chuyên gây rắc rối.
Lúc này mới qua bao lâu chứ, sau khi tới Ngộ Đạo sơn thì đầu tiên đạp nổ một tên Phò mã của dòng dõi Xích vương, hiện giờ lại xé nát một trong mười cao thủ trẻ tuổi của ngày xưa, quá độc ác tàn nhẫn.
Hoàn toàn chính xác, đây chắc chắn là sóng lớn mênh mông!
Hắn vội vàng truyền tin bẩm báo lên trên, tốt nhất là để Bất Hủ giả biết được, nếu không, hắn sợ Hoang sẽ gây nên phiền toái to lớn hơn nữa.
Người áo xám này rất biết sức lực của bản thân, hắn biết mình không phải là đối thủ của Hoang nên không có cách nào ngăn cản được.
"Là muốn phá quán tử phá suất* ư?" Hắn suy đoán như thế, lẽ nào Hoang cảm thấy mạng không còn giữ được lâu nên cố ý tới đây để đại khai sát giới?
(*): Bình sứt mẻ chẳng cần giữ gìn làm gì.
"Ha ha, thú vị, một tên tù binh từ Đế quan qua đây mà cũng dám gây gổ, không biết trời cao đất rộng!" Trên đỉnh núi có người nói đầy vô tình.
Thạch Hạo nhíu mày, hắn cảm nhận được sinh linh này vô cùng mạnh mẽ, hẳn là một tên nửa bước Chí tôn.
Thế nhưng, trong lòng hắn lại phấn khích không hề e ngại, rất muốn va chạm thử xem thế nào, nhìn thử có thể đối đầu hay không!