Ngộ Đạo sơn tựa như được đúc từ kim loại, ngọn núi cứng rắn đầy vững chắc, đặc biệt trên đỉnh núi có ánh kim loại lấp lánh.
Chính vì ở một nơi như thế này nên mới có một cây tiên dược cắm rể!
Thạch Hạo từng bước lên núi, người xung quanh đều dạt sang hai bên chứ không một ai dám đi cùng với hắn, bởi vì tất cả mọi người đều biết, một trận bão táp sắp sửa nổi lên.
Giết một vị Phò mã nên đã trêu chọc lấy Đế tộc, chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng gì.
Thềm đá cổ xưa, tồn tại rất xa xưa, rất nhiều bậc thềm vì bị giẫm đi nên bị ma sát lõm xuống, sớm không còn bằng phẳng như trước.
Bà lão đi theo sau, ngoại trừ đứa cháu gái của bà thì còn mấy đứa nhỏ nữa, chính là những đứa bé suýt nữa đã trở thành thức ăn kia, ai nấy cũng đều nơm nớp lo sợ đi sát theo sau.
Bà lão cũng chẳng thèm nghĩ nhiều, khi nhìn thấy người được gọi là Phò mã kia chết đi thì bà đã dẫn mấy đứa bé trên mâm ngọc kia đi theo mình.
Toàn bộ sinh linh đều lui tránh, dù cho lúc nhìn thấy bà lão cùng với mấy đứa bé kia thì cũng tránh như tránh tà, không muốn dính dáng tới.
Đỉnh núi rất bao la, cơ bản không hề giống như những ngọn núi có hạn chế về diện tích kia, dù cho mười vạn người cùng nhau ngồi tu hành thì cũng chẳng thành vấn đề.
Thạch Hạo đã tới, bước lên trên mặt đất ánh kim loại, sắp sửa tiến vào khu vực cao nhất, chính thức bước lên trên Ngộ Đạo sơn.
Trên ngọn núi này có những ngọn đá kỳ lạ như là kiếm thần cắm trên mặt đất, cũng có những cây cổ thụ với tán cây che kín trời xanh và cắm rễ trong vách đá, thế nghiêng hướng về phía ngoài núi.
Ngoài ra, tiên khí nhẹ nhàng phiêu tán, sương mù trắng bạc lượn lờ, ý cảnh rất là xuất thế.
Đương nhiên, việc làm người khác sảng khoái tinh thần nhất chính là mùi hương thơm ngát nơi đây, không phải rất nồng thế nhưng lại thấm ruột thấm gan, khiến lòng người không minh và muốn ngộ đạo.
Để được có kết quả như vầy, cũng chỉ là một gốc cây tiên dược trên đỉnh núi.
Nhưng mà, nơi ấy rất mờ ảo vì có một nhóm sinh linh rất mạnh mẽ đang ngồi xếp bằng và bảo vệ nó. Đồng thời ai cũng cầm bí bảo và hình thành nên màn ánh sáng che khuất nơi ấy lại.
"Hoang, ngươi thật là ngông cuồng!"
Thạch Hạo vừa mới l*n đ*nh núi thì nghe được tiếng quát rõ to, âm thanh như sấm chấn vang hai tai khiến người người đứng không vững, thiếu chút nữa đã lăn xuống dưới núi.
Trên đỉnh có rất nhiều sinh linh, đều là sinh vật mạnh mẽ, không có người yếu, thế nhưng lúc này mọi người vẫn còn đang đi lên núi và cách rất xa đỉnh, vẫn chưa hoàn toàn lên tới đỉnh núi.
Bởi vì, muốn tới đó thì cần phải cạnh tranh, không thể không tranh tài!
Có thể nói, nơi cao nhất trên đỉnh núi chính là "đất tư nhân" của cường giả các tộc.
Sinh linh gào lớn với Thạch Hạo đang đứng phía trước, ngăn chặn lại con đường tới phía cao nhất.
Mà đại đa số người ở đây cũng đều phải dừng lại, rất khó để l*n đ*nh tranh giành một vị trí.