Bé gái này tầm bốn năm tuổi, khá là xinh đẹp, thế nhưng lúc này trên gương mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ, cặp mắt to tròn ngấn đầy nước mắt nhào lên trên người bà lão.
Bé không ngừng khóc lóc gào thét, cố gắng duỗi đôi cánh tay để che chở bà nội của mình, dùng thân thể nhỏ nhắn yếu ớt để ngăn cản không cho tên thanh niên kia làm hại bà lão.
Người thanh niên đó chẳng hề dừng lại, bàn chân đạp mạnh xuống hai bà cháu, trong mắt mang theo ánh sáng lạnh lẽo và đầy tàn nhẫn.
Nếu như bị đạp trúng thì đứa bé nhỏ nhắn như vậy làm sao chịu đựng nổi chứ, mà bà lão kia thì cũng chẳng phải là cao thủ gì cả, vả lại tuổi tác lại rất cao nên không bị thương cũng lạ.
"Đừng làm hại nó!" Nơi khóe miệng của bà lão ứa máu, trên trán ngập tràn nếp nhăn, mái tóc bạc đầy đầu, dáng vẻ dãi dầu sương gió, bà ta dùng sức nhào tới và dùng thân thể của chính mình che chắn phía trước người đứa bé.
"Bà nội!" Đứa nhé khóc ròng, nước mắt lả chả tan nát cõi lòng.
Người thanh niên kia vẫn thuận thế đạp mạnh xuống, chỉ trong giây lát nữa thôi là sẽ dẫm lên trên người hai bà cháu.
Rầm!
Đúng lúc này thì người trẻ tuổi kia cảm thấy sau lưng đau nhức, đồng thời cả người bay phốc lên cao rồi té ầm xuống đất, gân cốt tựa như đứt đoạn, cả người đau đớn.
Đặc biệt là phần lưng, cơn đau nhức khó mà chịu đựng nổi.
"Ai?!" Hắn tức giận.
Bởi vì, hắn bị người ta dùng một cước đạp bay.
Vốn rằng, hắn muốn giẫm đạp hai bà cháu này thế nhưng hiện giờ mình lại bị người khác đạp bay, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
"Nhân tộc, hậu duệ của cửu Thiên, ngươi... dám xúc phạm ta?!"
Sau khi hắn nhìn thấy rõ Thạch Hạo và nhìn ra đây chắc chắn là Nhân tộc thì bỗng tức giận, sắc mặt tái xanh rồi trở nên âm trầm, quát: "Ngươi là nô bộc nhà ai?"
Bởi vì, dưới ánh mắt của hắn thì hậu duệ của cửu Thiên đại đa số đều là đầy tớ của các tộc, ít có thể tự do được.
"Ra tay với một đứa nhỏ, ngươi cũng tàn ác ghê đó chứ." Thạch Hạo đứng nơi đó nhìn về phía tên thanh niên đang nằm dài trên mặt đất.
"Mắc mớ gì tới ngươi, đây là nô bộc của nhà ta, muốn giết thì giết, muốn đạp thì đạp, chỉ là một tên Nhân tộc mà cũng dám làm càn trước mặt ta!" Chàng trai tức giận quát ầm lên.
Trong chốc lát, hắn bật nhảy rồi ánh mắt đầy đe dạo nhìn Thạch Hạo, bởi vì một cước kia tuy rằng rất đau thế nhưng Thạch Hạo vẫn chưa hề hạ sát thủ với hắn.
Lúc này, sinh linh xung quanh đều ngó lại.
"Thiếu chủ có sao không?" Đồng thời, phía xa có người nghe được động tĩnh thì xông nhanh tới, hiển nhiên là thủ hạ của chàng trai trẻ kia.
Đương nhiên cũng có một số người thốt lên đầy kinh ngạc, bởi vì, có một vài sinh linh đã nhận ra được Hoang, tuyệt đối không ngờ rằng lại là tên sát tinh này.