"Khục!"
Tiếng ho truyền tới, đó là một ông lão với thân áo xám đang từ từ lại gần, mở miệng nói: "Đây chính là vùng đất ẩn cư cuối cùng của Xích vương, không người nào dám tiến vào."
Lão không thể không nhắc nhở, tuy rằng cũng là người đi theo sau thế nhưng cũng không phải là người mang theo địch ý mà là đi theo vì sứ mệnh, chỉ sợ Hoang sẽ hứng lên rồi làm điều xằng bậy.
Xích vương, hung danh quá thịnh.
Quá nhiều năm rồi vẫn chưa hề xuất hiện, thế nhưng lại được thế nhân nhớ kỹ.
Dù cho là sinh linh của dị vực thì cũng cảm thấy vị Vương Bất hủ này quá hung tàn.
Rất nhiều người phía sau cảm thấy tiếc nuối, vì sao lại phải nhắc nhở Hoang chứ, cứ để hắn tự tiến vào tìm đường chết đi cho rồi
Bên trong cổ địa, khí bất hủ ngập tràn, đó chính là thể hiện của sự mạnh mẽ cùng khủng khiếp, nó tựa như là tiên khí vậy, đều là vật chất cùng cấp độ, vô cùng nồng đậm ở nơi ấy.
Thạch Hạo không có tiến vào mà đứng yên ở đó, nhắm mắt tựa như đang thể ngộ và cũng như đang suy tư.
Rất lâu sau thì hắn mới có hành động, bắt đầu chuyển động cơ thể, không ngừng kết ấn tựa như đang thể ngộ ra diệu thuật vậy, chẳng hề để ý tới ai.
Rất lâu sau thì hắn vòng qua nơi ấy một khoảng nhất định, thế nhưng vẫn không hề tiến vào.
Hắn đương nhiên sẽ không ngang bướng, tới đây cũng chỉ vì nghe qua hung danh quá thịnh của Xích vương, chỉ cảm ứng đôi chút ở phía bên ngoài mà thôi, hiện giờ Xích vương sống hay chết thì hắn cũng chẳng hề muốn tìm hiểu làm gì.
Thạch Hạo lại lên đường, một đường hướng Tây và sau đó không lâu lại tới một khu đầm lầy, hắn chỉ yên lặng đứng quan sát, không hề nói câu nào và đứng ở đó thật lâu.
Bởi vì, nơi này làm hắn cảm nhận được một luồng đau thương, có một loại cộng hưởng nào đó.
"Ha ha, thật là nhạy cảm, ngươi cảm nhận ra à? Nơi đây sở dĩ trở thành đầm lầy cũng là do huyết nhục hóa thành, năm xưa có một đám nô bộc phát sinh phản kháng và sau đó thì toàn bộ bị chôn giết ở nơi này. Không thể không nói, đó là một đám phản loạn vô cùng mạnh mẽ, sau khi chết đi thì máu huyết của bọn họ không những không khô cạn mà còn nhuộm dần đại địa, rồi hóa thành đầm lầy đầy thịt nát."
Có người lên tiếng, rõ ràng trong lời nói mang theo địch ý hòng k*ch th*ch Thạch Hạo, dọc đường đi sau và bọn họ không dám xuất thủ, thế nhưng giọng điệu cố ý đả kích thì không thành vấn đề.
Thạch Hạo biết, đám được gọi là nô bộc kia chắc hẳn là một nhóm cường giả bị bắt tới đây sau khi cửu Thiên chiến bại, sau đó thì bị trấn áp đầy tàn nhẫn.
Bởi vì, hắn không chỉ nghe nói một hai lần, lúc tranh hùng cùng với thế hệ trẻ tuổi dị vực thì bọn họ cũng từng cố ý khích đểu qua Thạch Hạo, nói rằng, trong tộc bọn họ có những lão nô bộc, là tiên dân của cửu Thiên, tới giờ vẫn còn đang phục vụ cho bọn họ.
Thạch Hạo đứng đây rất lâu, một câu một từ cũng chẳng hề nói.
Cuối cùng, hắn xoay người rời đi.
Tiếp đó, hắn tiến vào một khu núi lớn hùng dũng, nơi đây có rất nhiều vách đá khắc ký hiệu đại đạo, có óng ánh ngút trời và cũng có to lớn vô tiên.