Cô Dịch bái đầu chạm đất, nghiêm túc và trịnh trọng vô cùng, hết sức kính nể.
Là con Cô* năm xưa ư?
(*) Bọ có cánh, tra mãi mà chẳng biết là con gì, mỗi nơi một nghĩa. Đi 1 mình nên khó tra nghĩa.
Thạch Hạo biến sắc, hắn đứng nơi đó và cố gắng cảm ứng thế nhưng cũng không hề phát hiện ra khí thế mênh mông nào xuất hiện cả.
Cửa đá xù xì chẳng chút thần lực, không hề có đạo tắc, rất đơn giản bình tường, nơi đây rất là phổ thông.
Nhưng vào lúc này chợt cánh của đá rung động và bị một nguồn sức mạnh vô hình đẩy ra, cảnh tượng bên trong đầy đơn sơ, chỉ có một chiếc giường đá và có một ông lão đang ngồi xếp bằng.
Cổ tổ Cô tộc?!
Đây là một ông lão với vóc người rất cao, tuy rằng ngồi xếp bằng nơi ấy thế nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ, eo bụng thẳng tắp, mái tóc vàng kim nhạt lấm tấm màu trắng.
Những vết tích của năm tháng đã lưu lại trên gương mặt của lão không ít, da thịt không còn bóng mịn nữa, mày kiếm kéo dài đến tóc mai, cặp mắt sâu lắng tựa như tinh không.
Thời trai trẻ chắc chắn ông lão này rất là anh tuấn, mái tóc dài vẫn hơi vàng óng, cặp mắt có thần, từng là anh tư cái thế ở năm xưa.
Chỉ có điều năm tháng đã xối trôi tất cả, cường giả suy yếu, thiếu khuyết đi tinh lực dồi dào cũng như tinh khí thần ác liệt.
Cho nên ông ta lại rất bình dị, bởi vì không hề có chút sóng pháp lực nào chứ đừng nói là khí thế ép người gì, cứ như là một phàm nhân tuổi xế chiều.
Là Cô tổ năm xưa ư, từng đánh nhau với An Lan, chỉ thiếu chút nữa thì đã sánh vai cùng với tồn tại Vương Bất hủ?
Truyền thuyết nói rằng, ông ta chỉ thiếu một chút nữa thì đã thành Tiên vương cái thế rồi!
Lúc ở Đế quan cách đây không lâu thì Thạch Hạo từng nhìn thấy một giọt Vương huyết Bất hủ lăn tới, thiên địa cuồn cuộn, áp chế trăm vạn đại quân, thanh thế mênh mông ấy không gì có thể sánh được.
Hiện giờ, một sinh linh như vậy vẫn còn sống, gần như có thể sánh vai với tồn tại của cấp bậc kia, ông ta đang ngồi xếp bằng ở chỗ ấy, thế nhưng không hề cảm ứng được gì cả.
Quá yên tĩnh, đó chính là phản phác quy chân, đáng lý phải tản ra một chút uy thế mới đúng.
Từ đầu tới cuối, ông lão kinh thế của Cô tộc ấy vẫn không hề mở lời, vẫn rất bình tĩnh, mãi cho tới khi lão ra hiệu cho Cô Dịch đứng dậy thì sắc mặt mới thoáng biến hóa.
Lão đang nhìn Thạch Hạo, quan sát thật kỹ càng, ánh mắt ôn hòa không chút khói lửa nào.
Dù là Chí tôn hay là Bất hủ thì khi nhìn chằm chằm một người nào đó, chưa chắc đã làm huyết nhục của bọn tan rã, thần hồn run rẩy thế nhưng cũng gần như thế, bởi vì uy thế quá thịnh.