"Chúc mừng chúc mừng, sáu tiểu đạo hữu đều có thu hoạch to lớn cho riêng mình, thành tựu trong tương lai không thể đoán trước được, sau này có thể sánh vai cùng Cổ tổ các tộc cũng không chừng."
Cô Dịch cười híp mắt, dáng đi lọm khọm, mái tóc bạc lầm tấm ánh vàng lộng lẫy, cứ thế chúc mừng mấy vị Chí Tôn Đế tộc.
Những người này đều cảm thấy buồn nôn, bởi vì, hoàn toàn không tương xứng với phong cách ngày thường của hắn.
"Sánh vai cùng với Cổ tổ? Lời như vầy cũng không cần phải nói nhiều." Cường giả trung niên của dòng dõi Du Đà nói.
Những người khác nghe vậy thì trở nên nghiêm túc và kiêng kỵ, thậm chí trong nội tâm còn cảm thấy sợ hãi, cấp bậc ở thế giới này rất là sâm nghiêm, Vương Bất hủ được mệnh danh là vô thượng, không có ai có thể sánh vai!
Trong thế giới to lớn này, chỉ cần hô lớn đầy thành kính tên họ của nhóm người này thì sẽ có pháp thân hiện ra, loại uy thế đó không một ai có thể hiểu được.
Nên biết, cổ giới mênh mông tới dị thường, rộng lớn vô ngần, diện tích còn bao la to lớn rất nhiều lần khi so với toàn bộ địa vực gộp lại của cửu Thiên thập Địa!
Mấy người Xích Mông Hoằng, Dư Vũ, Tác Cô đứng lên, trong lúc này nhìn về phía Thạch Hạo với sắc mặt lạnh lùng, trong mắt lóe lên sát quang rồi biến mất.
Những cường giả trẻ tuổi Đế tộc này rất muốn g**t ch*t Thạch Hạo, tắm rửa máu huyết của hắn, chứng minh danh tiếng vô địch đánh đâu thắng đó của mình!
Còn có người cũng chỉ vì cùng nhau rèn luyện trong một lò nên sinh ra sát tâm, bởi vì khi nghĩ kỹ lại, lần này bọn họ đã cùng trở nên mạnh mẽ hơn, có thể nói là thơm lây cùng với Hoang, cho nên khiến bọn họ sinh ra lòng khó chịu và muốn xuất thủ phân mạnh yếu trong trận chiến này.
"Nuôi sâu độc!" Lời nói của Cô Dịch rất thấp như có như không, thế nhưng mấy chữ này lại mơ hồ vang bên tai của vài tên trẻ tuổi kia.
Việc này khiến cho ý lạnh trong mắt của bọn họ càng thịnh hơn, cái được gọi là nuôi sâu độc chính là thả một đám côn trùng vào trong một chiếc bình kín để nó tự quyết đấu liều mạng với nhau, và chỉ có một Vương mới có thể sống rời khỏi.
Lão già này có ý già đây? Trong lòng mấy người này không thoải mái chút nào, bọn họ từng ở cùng trong lò Âm Dương và lại bị ví dụ như thế?
Sát ý trên mặt của Xích Mông Hoằng, Dư Vũ càng thêm đậm hơn, việc này mà truyền đi thì sẽ làm hư tổn uy danh của bọn họ. Đồng thời bọn họ cũng cảm thấy, lần này nhờ có Hoang nên bọn họ mới được lợi như vậy, cho nên rất muốn g**t ch*t hắn để chứng đạo!
Rất nhanh, nhóm người rời khỏi hang đá, rất nhiều người mang theo nụ cười tươi tiến lên chào đón chúc mừng.
"Các vị đạo hữu xin hãy qua bên này, đây là một việc vui đáng để ăn mừng, ta đã sắp xếp một buổi tiệc rượu, có rượu ủ từ thời Tiên cổ, chút nữa cùng nhau làm một chén cho vui, thế nào?" Cô Dịch nói.