Ai cũng không ngờ rắng sẽ có kết quả như thế này, quá khủng khiếp và cũng quá kinh người, Thạch Hạo một chân vừa mới bước qua cửa thì giờ lại trở thành phế nhân.
Đương nhiên, lần này cũng không phải do người khác hãm hại mà là do ông trời muốn thu lấy hắn.
"Hoặc là, thân thể vừa lột xác vừa nãy của hắn quá mạnh mẽ, thành ra sẽ bị thiên địa ngăn cản." Chí Tôn Đế tộc lên tiếng.
Việc này cũng không phải không có khả năng, khi nghĩ tới việc Hoang tới từ bên kia Đế quan và nếu như tái tạo lại thân thể ở bên này, như vậy sẽ bù đắp lại những tiếc nuối mà thiên địa bên kia khiếm khuyết.
Đại đạo của vùng thế giới này là đầy đủ, nếu như tái tạo lại chân thân và rèn luyện bản thân ở đây, như vậy sẽ càng giúp hắn mạnh hơn trước kia một đoạn dài, sản sinh ra tiềm năng kinh thế.
"Thiên địa ngăn cản ư, ha ha, mặc kệ như thế nào thì vận mệnh của tên nhóc này thật là thăng trầm." Một vị Chí Tôn cười khẩy nói.
Bởi vì, chuyện này không thể trách bọn họ được, những gì cần làm thì đã làm cả rồi.
Nếu như Hoang gặp bất trắc gì đó và chỉ còn sót lại nguyên thần, và nếu như có Vương Bất hủ truy cứu trách nhiệm thì cũng chỉ có thể nhằm về phía Cô tộc mà thôi.
Bởi vì, chuyện này vốn không hề có quan hệ gì với bọn họ, ngược lại, bọn họ còn ra sức cứu chữa cho Thạch Hạo, đi lấy hoàng huyết cho hắn, hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Lúc này, bọn họ xé ra hư không, vượt qua trời cao, nhanh chóng chạy về phía cổ địa Cô tộc.
Đây là lần thử nghiệm cuối cùng, nếu như không có hiệu quả nữa thì Thạch Hạo chắc chắn sẽ diệt vong.
Cô tộc, một chủng tộc thần bí và mạnh mẽ, một tay có thể cắt đứt không gian, một tay có thể cắt rời thời gian, hai môn thần thông cái thế này chính là tuyệt học của bọn họ và cũng là nguyên nhân để bọn họ có thể quét ngang quần hùng thiên hạ.
Đây là một bộ tộc vô địch!
Thành viên của tộc này ít ỏi y như Đế tộc, sinh sản không hề dễ dàng, thế nhưng chỉ cần xuất hiện một người thì sẽ là nhân vật khủng khiếp.
Một dãy núi đá được sương mù bao trùm, chúng tuy không cao, mờ mờ ảo ảo thế nhưng lại có sức mạnh kỳ dị lưu chuyển.
Những ngọn núi đá này rất nặng nề, hùng hồn và khí phách, mang theo một luồng bí lực khó diễn tả thành lời.
Nếu nhìn kỹ thì sẽ luôn cảm thấy những ngọn núi đá này được ép chặt, tựa như ẩn chứa sức mạnh của vũ trụ vậy.
Đây chính là nơi dừng chân của Cô tộc, người ngoài không dám tới gần, chỉ có thể đứng ngoài.
Mấy người Chí Tôn mang theo Thạch Hạo tới đây, muốn mượn lò Âm Dương để chữa trị cho Thạch Hạo lần cuối cùng, mong rằng có thể xoay chuyển càn khôn, sửa lại kết cục.