"A..." Thạch Hạo bi phẫn, ngửa mặt lên trời gào thét, tựa như một con sói cô độc bị thương bên dưới ánh trăng, một mình cảm nhận cơn đau đớn, rơi vào trong tuyệt cảnh đầy cô độc.
Kết quả như vầy thật sự quá đáng thương, tuy rằng hắn sớm đã biết được, sau khi tiến vào dị vực sẽ không hề có kết quả tốt đẹp gì, thế nhưng thê thảm như vầy vẫn khiến hắn cảm thấy uất ức.
Hắn là tu sĩ, là một cường giả một lòng theo đuổi sự siêu thoát, lần lượt tiến bước, trải qua mưa gió, hàng loạt sự giày vò, từ nhỏ yếu tới mạnh mẽ, thật sự chẳng hề dễ dàng.
Nhưng, trong giây phút này, thành tựu bản thân đạt được lại bị hủy hoại ngay trong một ngày.
Chuyện này làm sao có thể chấp nhận được hcứ?
Dù cho Thạch Hạo có cứng rắn thì thời khắc này cũng cảm thấy nhân sinh quá u ám, thiếu đi hi vọng, thà như vậy không bằng cứ đối mặt với tử vong cho xong.
Chỉ là, hắn không phải là một người cam nguyện khuất phục, lúc tiến vào dị vực thì hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc tự sát, vẫn luôn chống cự, đang đối kháng với vận mệnh.
Đáng tiếc, hắn vẫn không thể thay đổi được thứ gì, điều xấu xa nhất lại giáng lâm nhanh chóng như thế.
"Đạo huynh, ngươi làm như thế thì hơi quá phận đó, làm sao bàn giao với Vương Bất hủ đây?" Ngay cả mấy người ngồi bên trên bồ đoàn cũng đều kích động.
Đặc biệt là ba vị cường giả của dị vực lại càng thay đổi sắc mặt rồi đứng thẳng dậy, loại trừng phạt này quá nặng nề, hoàn toàn không hề giống như dự liệu trước kia.
"Vẫn còn chưa phế bỏ mà, chỉ là tàn phế mà thôi, nguyên thần lực của hắn cũng đã tan rã hoàn toàn đâu." Ông lão của Cô tộc nói.
Lời nói của hắn rất bình thản, không hề có chút sóng gợn nào cả, tựa như chẳng hề để tâm tới chuyện đó.
"Ngươi..." Chí Tôn Đế tộc lạnh lùng nhìn hắn.
"Đạo hữu, tạm thời vẫn nên buông tha cho hắn thì hơn." Ngay cả sư tử già với bộ lông vàng óng cũng âm thầm khuyên can, nói hắn đừng hành động theo cảm tình.
"Ha ha..." Ông lão Cô tộc cười cợt, vẫn bình tĩnh như trước, nói: "Yên tâm đi, nguyên thần không hủy diệt thì chẳng hề có vấn đề gì cả, có thể bàn giao với cổ tổ."
Tất cả mọi người đều cảm thấy, lão già này quá ác độc.
Tuy rằng đang cười lớn thế nhưng hàm răng trắng tuyết lộ ra lại khiến người khác cảm thấy rất lạnh lẽo, cứ thế phế bỏ Hoang như vậy ư?
Không một ai cho rằng lời nói của hắn là sự thật, đã tới mức này rồi thì còn gì là phế bỏ hơn nửa chứ, trong mắt mọi người thì Hoang đã không còn chút hi vọng nào nữa rồi.
Nguyên thần của Thạch Hạo càng ngày càng lu mờ, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, từng sợi bí lực đang bị rút ra, đang bị tan rã, hắn đang từ từ suy yếu.