Đại Đạo cung, có thiên tài đẫm máu, đầu lâu lăn lông lốc bên trong màn sương hỗn độn đầy rợn người.
Trước kia đã từng xảy ra cảnh tượng như thế này? Luôn luôn là do thiên tài của thư viện Chiến Thần hành hạ người bồi luyện tới chết, rất ít khi lại có chuyện bị giết ngược lại như thế này diễn ra.
Dù có ngoài ý muốn đi nữa thì cũng chỉ bị thương nhẹ mà thôi, đời nào có chuyện "Chiến giả" dám đánh giết đệ tử của thư viện.
Người được gọi là "Chiến giả", vận mệnh ở nơi đây rất là "thấp hèn", không đáng đồng bạc nào, đa số đều là đời sau của cửu Thiên, còn không thì là những tử tù của các tộc đã phạm phải tội ác vô cùng lớn.
Hoang đứng yên nơi đó, sợi xích sắt trên tay nhỏ từng giọt máu tươi xuống dưới, hắn đứng đó, không nhúc nhích, lạnh lùng nhìn tất cả mọi người và chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi gì.
Đại Đạo cung là một thánh địa ngộ đạo, tràn ngập hỗn độn, lan tỏa quy tắc, xích thần trật tự đan dệt, lúc này lại trở nên đôi chút ngột ngạt.
"Hoang, ngươi dám làm dữ luôn à!" Có một ông lão lạnh giọng nói, hắn là nửa bước Chí Tôn, phụ trách việc giải đáp nghi hoặc ở nơi này, tuy rằng không phải là người giảng kinh chân chính thế nhưng thân phận cũng không hề bình thường.
Sắc mặt của Thạch Hạo lạnh nhạt chẳng thèm đếm xỉa tới, mà hắn liếc nhìn về đám đệ tử tinh anh của thư viện Chiến Thần.
"Bỏ đi, chỉ có thể trách tài nghệ không bằng người mà thôi." Một ông lão khác mở miệng, liếc nhìn chiếc đầu lâu trên mặt đất rồi cau mày nói: "Còn không mau đứng lên!"
Nhưng mà, chiếc đầu kia trợn trừng cặp mắt, khí tức sinh mệnh bắt đầu tiêu tán, đầu lâu cũng không thể nào gắn kết lại với thi thể nữa.
Mọi người rùng mình lấy làm kinh hãi.
Sắc mặt của vị nửa bước Chí Tôn kia trở nên đen xịt, ánh mắt lạnh lùng, bởi vì nguyên thần của tên đó đã bị đánh tan, xem như đã hoàn toàn mất mạng.
"Nếu không phải bên trên có mệnh lệnh thì ta đã g**t ch*t ngươi ngay rồi, há lại cho phép hung hăng như vậy chứ!" Một ông lão quát lớn, hiển nhiên là người có tính nóng nảy, hai mắt phun ra lửa nóng.
Sắc mặt của Thạch Hạo vẫn lạnh nhạt liếc nhìn hắn, chẳng thèm để ý làm gì.
Bởi vì, hiện giờ nói gì cũng chỉ vô dụng mà thôi, thân phận của hắn có chút đặc thù nên khá hơn đôi chút, ít nhất trước mắt sẽ không thể chết được, nhưng đời sau của cửu Thiên thì dù là cây cỏ cũng chẳng bằng.
Thân là người bồi luyện nên không thể nào biết mình sẽ chết lúc nào, mỗi một ngày đều trải qua sự giày vò, không một ai sẽ đối xử một cách bình đẳng với bọn họ.
"Hôm nay tới đây thôi!" Một vị nửa bước Chí Tôn tuyên bố, sớm đã không còn tâm trạng để giải thích nghi vấn nữa rồi.
Tiếp đó, vài ông lão rời đi để xin chỉ thị từ cấp trên.
"Về chuyện của Hoang, phải đối xử đặc thù cho tới lúc nào đây, khi nào thì có thể trừ bỏ hắn?"
Dưới cái nhìn của bọn họ, thời khắc được gọi là trừ bỏ kia mới chính thức được gọi là người bồi luyện đáng tởm nhất, dù cho dùng một vài biện pháp hành hạ tới chết cũng chẳng sao cả.
Đáng tiếc là, những gì bọn họ nhận được là, hiện giờ tuyệt đối không được phép làm xằng bậy.
Đồng thời, trong mấy ngày sau đó lại có tin tức truyền tới, đám người An Lan, Du Đà vẫn chưa hề trở về, thành ra đã tạo nên không ít sầu lo cho mọi người.
Rất nhiều người đều biết, Vương Bất hủ đã tiến vào trong khu mai táng, đã nhiều ngày trôi qua rồi mà vẫn chưa hề trở lại, cho nên mới khiến người bất an.
Đương nhiên, các tộc vẫn tin tưởng An Lan, Du Đà là vô địch thiên hạ, sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn, hẳn là vì lý do nào đó nên mới trì hoãn như thế.
"À, nghe nói Hoang đang mang trên người gông xiềng mà vẫn rất kiêu căng bướng bỉnh như trước, lần sau chúng ta cũng nên đi gặp hắn thử một lần xem sao!"
Sau khi tin tức ở thư viện Chiến Thần truyền ra thì có người nhíu mày nói thế, bọn họ cảm thấy rất hứng thú nên chuẩn bị kết hợp một vài người lại với nhau để hành động.
Liên quan tới bất kỳ tin tức gì của Hoang thì đều khiến người người chú ý.