Đại Đạo cung, một cung điện khổng lồ lơ lửng giữa trời cao, sức chứa tới mấy chục vạn người cũng không thành vấn đề, quanh năm đều bị sương mù hỗn độn bao phủ.
Đây chính là một trong những nơi ngộ đạo nổi danh nhất của thư viện Chiến Thần, bởi vì, mỗi một quãng thời gian thì sẽ có cao thủ tới giảng kinh, truyền thụ đại pháp huyền ảo.
Phía dưới là liên miên các dãy nũi, tinh khí mờ mịt lượn lờ. Mà giữa không trung, Đại Đạo cung bồng bềnh quanh năm và lưu chuyển quy tắc trật tự thần bí, đi kèm là mẫu khí vạn vật.
Thiên lao màu đen được mở ra, Thạch Hạo cùng với một nhóm người được mang đi, sau cùng tất cả mọi người đều được đưa vào trong Đại Đạo cung, có vài người đây cũng không phải là lần đầu tiên họ tới đây, ví dụ như là Trâu già kia.
Vừa mới tới gần thì thân thể của bọn họ bất chợt run rẩy, bởi vì, bọn họ quá quen thuộc với nơi này, mỗi lần tới đây thì đều cần phải trải qua sự giày vò trong máu tanh, có thể sống sót rời khỏi thật sự chẳng hề dễ dàng chút nào.
Đây chính là nơi giảng kinh, là vị trí ngộ đạo, đồng thời cũng là sân thi đấu!
Cung điện này rất rộng lớn, có thể cùng lúc chứa tới mấy chục vạn người, mà thư viện Chiến Thần tổng cộng cũng chỉ có ngàn người tiến vào, quanh năm luôn nghe đạo kinh và tìm hiểu đại đạo ở nơi này.
Cho nên, nơi này vô cùng trống trải, sẽ không đầy ắp người ngồi nên đủ không gian để luận bàn với nhau.
Ở phía trước nơi này có cả dãy bồ đoàn, không nhiều không ít vừa đúng một ngàn.
Mấy ngày nay đã có vài trăm người tới ngồi xếp bằng để nghe Chí Tôn giảng đạo, trong nhất thời hàng loạt dị tượng xuất hiện, đạo tắc hóa thành hình rồng uốn lượn xung quanh, trật tự hóa thành sen vàng đại đạo lan tỏa trong hư không. Ngoài ra, ráng lành lên tới hàng vạn, long phượng cùng nhau ngân vang.
Đồng thời, trong khu vực này đại đạo ầm ầm, tựa như là khai thiên tích địa, ngập tràn vô số ký hiệu, đó là thứ bản nguyên nhất.
Thạch Hạo kinh ngạc, tuy rằng hắn tới hơi chậm, buổi giảng kinh đã kết thúc thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được loại sức mạnh phi phàm ấy, khiến hắn chợt có dấu hiệu ngộ đạo.
Khi Thạch Hạo xếp bằng ngồi xuống thì thân ảnh mơ hồ trên đạo đài tan biến, giảng kinh xong người kia liền biến mất chẳng chút tiếng động nào.
Nghe nói, người kia tuy rằng là Chí Tôn thế nhưng đã chạm tới lĩnh vực của Bất hủ, sớm muộn gì rồi cũng sẽ cất bước tiến vào, như vậy để giảng đạo cho một đám trẻ tuổi như vầy cũng đã đủ rồi.
Chí Tôn rời đi thì xung quanh đạo đài xuất hiện vài bóng người quan sát những người đang nghe kinh văn kia, tiếp đó là hỏi thăm bọn họ có nghi vấn gì hay không.
Tuổi tác của những người này cũng chẳng hề nhỏ, đều là những người đã bước một chân vào cảnh giới Chí Tôn, tu vi siêu phàm, tuy không phải là người giảng kinh thế nhưng vẫn có thể giải thích một vài nghi hoặc cho đám người này.