Hoang b**n th** cỡ nào chứ? Mình mang gông xiềng thế mà vẫn có thể kéo đứt cổ của một tên Đế tộc, việc này quá khiếp người.
Đám người la hét rầm trời.
Ngay lúc nãy đã có không ít người vô cùng lo lắng, vào khoảnh khắc đó, một vài Vương tộc có lòng tự ái cực cao trái tim như nhảy thẳng tới tận cổ. Bởi vì, nếu như Hoang có thể kẹp chết một Đế tộc thì đây quả là một trò cười.
Mặc dù không có xảy ra chuyện tình thê thảm ấy thế nhưng đám người vẫn chẳng biết nói gì cả.
Ngay cả người trong cuộc như Dư Vũ thì cũng phải lạnh lẽo sắc mặt, quá sơ suất, quá bất cẩn, cứ thế áp sát lại gần và để cho Hoang kẹp chặt lấy cổ mình.
Tất cả mọi người đều giật mình sợ hãi, nếu Hoang không bị phong ấn thì lúc này rất có thể đã kéo đứt chiếc cổ của một tên Đế tộc rồi, đã ngắt được đầu lâu của hắn.
"Ha ha... Ha ha..." Ổ Côn cười lớn, hắn giống như một tòa tháp bằng sắt, thân thể cao lớn cả trượng, lúc này nhịn không được cất tiếng cười vang.
"Dư Vũ, sao lại bất cẩn như vậy chứ hả, Hoang mang trên mình gông xiềng, xích sắt quấn chặt trên người, vậy mà lại thiếu chút nữa đã đánh gục được ngươi rồi, cục đá mài dao này rất có thể sẽ mài đứt thanh đao nát của ngươi đó." Khánh Khôn cười nói.
Lúc này, e rằng chỉ có hai người của Đế tộc này mới dám chế nhạo như vậy.
Sắc mặt của Dư Vũ tái xanh, hết sức khó coi.
Lần này là lần thứ hai hắn bị bức bách như thế, đồng thời Ổ Côn, Hạc Tử Minh, Khánh Khôn cũng đều tiến sát lại, muốn tìm hiểu nguyên thần của Thạch Hạo.
Đây chính là lý do mà bọn họ tới đây, và cũng muốn giành cơ hội để tiếp xúc với Hoang, muốn biết hắn có bí mật gì mà khiến cao tầng hứng thú như vậy.
"Bọn ngươi chớ có vọng động làm bậy, nơi mi tâm của hắn có rất nhiều cấm chế, nếu như tìm kiếm thì sẽ nổ tung ngay tức khắc đấy." Đúng lúc này thì có một âm thanh trong thành vang lên.
Mấy người này cau mày, có Chí Tôn nhắc nhở nên bọn họ không thể không xem trọng được, không dám ra tay nữa.
Tuy rằng thân phận của bọn họ vô cùng siêu nhiên, thế nhưng cũng không thể xằng bậy được.
"Tiếc thật, nói tóm lại vẫn không một ai dám đánh một trận với ta." Thạch Hạo lên tiếng nơi ấy, vẫn là dửng dưng như không.
Dư Vũ nghe thấy vậy thì gân xanh đầy trán, vẻ mặt càng thêm lạnh lẽo, cuộc chiến đấu giữa hắn và Hoang đã bị ngăn cản, chẳng lẽ nói ngay cả tiền bối Chí Tôn cũng không coi trọng mình?
"Nếu như ngươi đã hiếu chiến như vậy, ưa thích tranh đấu, vậy thì ta thỏa mãn cho ngươi!" Âm thanh lạnh lùng kia vang lên trong thành.
Sau đó, Chí Tôn ở trong thành tuyên bố một chuyện, sẽ đưa Hoang tới thư viện Chiến Thần, xem như là "Chiến giả", giúp người khác ngộ đạo.
Sau khi tin tức này truyền ra thì tất cả mọi người bật thốt lên đầy kinh ngạc, tiếp đó là con mắt sáng ngời đầy chờ mong.
Đương nhiên, còn có một số người tỏ vẻ thất vọng, nói tóm lại vẫn không thể thấy được một cao thủ Đế tộc nào trấn áp Thạch Hạo, bọn họ muốn quan sát một cuộc đại quyết chiến, ước ao thấy được sẽ có người áp chế Hoang một cách quang minh chính đại, nâng cao thiên uy của giới này.