Mấy vị quản ngục tái xanh mặt mày, dù sắp xếp như thế nào thì Hoang cũng thắng?
Ngay cả tu sĩ các tộc, hơn chín mươi chín phần trăm đều không biết ẩn tình bên trong, chỉ có cực ít người mới biết bọn họ đã dùng thủ đoạn, muốn Hoang phải đại bại.
Vì vậy, có rất nhiều người khi thấy Đường Ngô bị thảm bại chỉ sau một chiêu thì đều ồ hết cả lên, không phải là bọn họ không biết Hoang lợi hại thế nhưng không ngờ lại b**n th** như vậy, thật sự cũng quá bất hợp lý mà.
Nơi đây không tài nào yên tĩnh được, tiếng người huyên náo.
Nhưng mà, hiện giờ Thạch Hạo phải trả giá thật lớn, thân thể rách toác, khởi nguồn là từ bên trong cơ thể, tựa như là một chiếc bình thủy tinh bị va chạm và chằng chịt vết rạn nứt.
Trên người hắn đầm đìa máu tươi, bản nguyên bị thương nặng.
Việc này rất nghiêm trọng, trước kia hắn từng bị thương tổn tới bản nguyên khi trong dãy núi Thần Dược, dù làm mọi cách cũng không thể trị hết được, uy h**p nghiêm trọng tới tính mạng bản thân, cuối cùng sau khi đột phá vào cảnh giới Trảm Ngã thì mới hoàn toàn khỏi hẳn.
Hiện giờ lại bị thương lần nữa, là do vài ông lão âm thầm làm hại.
"Hoang đã bị thương rồi, hắn cũng không hề mạnh mẽ như chúng ta tưởng tượng, vừa nãy để giết địch trong một chiêu thì hắn phải đánh đổi cái giá cực lớn!"
Có người hô lớn, bởi vì đã rõ như ban ngày rồi, trên người hắn tràn đầy vết thương, bao gồm mi tâm cũng là như thế, vết rạn loang lổ, máu tươi chảy dài.
"Khụ!" Thạch Hạo phun ra một ngụm máu tươi rồi quét nhìn toàn bộ mọi người, đặc biệt là vài tên quản ngục kia và liên tiếp cười lạnh, nói: "Đây chính là sự kiêu ngạo của giới này ư, thứ được gọi là chủng tộc hiếu chiến chính là như vậy đó sao?"
Nhưng mà, lúc này hắn không cách nói nên lời được nữa, trong bóng tối chợt có một luồng sức mạnh đáng sợ đầy mãnh liệt đâm thẳng về phía mi tâm của hắn, ngăn cản việc hắn nói ra chân tướng.
Thạch Hạo biết, vài tên quản ngục kia sợ sẽ bại lộ chuyện tình.
Sinh linh của dị vực quả thật có sự kiêu ngạo của chính mình, nếu không cũng sẽ không thể có một nhóm cường giả muốn đơn độc khai chiến với Thạch Hạo, là xuất phát từ lòng tự tôn.
Nhưng về phía tu sĩ thế hệ trước, có một số người không hề có chút nhiệt huyết, không hề cương quyết gì cả, chỉ có vài người tựa như những tên quản ngục kia mới hi vọng sẽ nhìn thấy được kết quả thắng lợi.
Bọn họ không hề tiếc mọi giá vận dụng thủ đoạn dối trá để làm yếu bớt phần thắng của Thạch Hạo, khiến cho hắn mất mặt trước tất cả mọi người, kết thúc trận sóng gió này.
Bởi vì, trong mắt những người này, mặc kệ thật sự đánh bại hay là vận dụng thủ đoạn hạ nhục Thạch Hạo, chỉ cần có thể đánh bại hắn ngay trước mặt mọi người thì đều là kết quả tốt đẹp cả.
Như thế, không chỉ có thể dẹp tan phong ba mà còn có thể vổ vũ sĩ khí!
Chỉ có đại thắng thì mới có thể làm cho sinh linh hiếu chiến của các tộc trút được cơn giận dữ, hoàn toàn tiêu tan chứ không còn ngột ngạt và căm phẫn nữa.
"Người trẻ tuổi, ngươi đang nói gì thế hả, sỉ nhục tu sĩ giới ta như vậy còn chưa đủ nữa hay sao mà còn muốn bêu rếu chuyện khác?" Một tên quản ngục lạnh lùng hỏi, tuyệt đối không thể thừa nhận hành vi được.
"Đê tiện!" Thạch Hạo chỉ có thể gian nan phun ra hai chữ này, bởi vì dù truyền âm bằng thần niệm thì cũng âm thầm bị ngăn cản.