Bên trong thiên lao Hắc Thủy, Thạch Hạo ngồi ngay ngắn không một tiếng động, cố gắng chịu đựng sự ăn mòn của chất lỏng màu đen, thân thể đau đớn thế nhưng hắn tựa như đã dần quen, ngay cả lông mày cũng không hề nhíu lại chút nào.
Hắn đại thắng trở về, ngay cả các vương tộc lớn ở xung quanh thành Hắc Thủy cũng bị hắn đánh bại, đã tạo nên sóng gió to lớn nên gặp phải sự trừng phạt.
Sau khi tiến vào thiên lao thì hắn vẫn mang xiềng xích trên người như trước, tuy rằng không phải chính tay Chí Tôn bố trí thế nhưng để vận chuyển pháp lực cũng rất khó khăn.
Đây cũng là một loại tra tấn, đây là sự trả thù của những tên quản ngục, dù cho muốn chủ động lột xác thể phách thì cũng không được mà chỉ có thể bị động thừa nhận sự giày vò này.
Bởi vì, phong ba của lần này không hề nhỏ, sức ảnh hưởng cực sâu, hoàn toàn khác với những gì mà vài tên cường giả trông coi thiên lao dự liệu tới, vốn bọn họ muốn cho các tộc xả được cơn tức giận, đạp lên tôn nghiêm của Hoang, cùng nhau quan sát tên tù binh này.
Ai có thể ngờ tới, ngược lại lại là thỏa mãn cho Hoang, bọn họ đã đánh giá thấp lòng tự ái của các vương tộc lớn của giới mình, cường giả của các tộc đều muốn tự đứng dậy từ chính đôi chân của mình.
Nhưng mà, về sau những sinh linh Vương tộc này đều tự rước lấy nhục, từng người không chỉ không thể đứng dậy từ chính đôi chân mình mà trái lại còn hãm sâu vào bên trong hơn.
Một đám Vương tộc xuất thủ thế nhưng lại bị một người còn rất trẻ trấn áp một cách sắc lẹm, một người quét ngang toàn bộ, giết tới mức bọn họ chẳng thể nhấc đầu lên nổi, đây quả là một sự nhục nhã khôn kể.
Chỉ là một tên tù binh lại khiến một đám người xám xịt mặt mày, cơn tức giận cuộn trào trong ngực nhưng lại không thể phát tiết ra được.
Dân tộc hiếu chiến thế nhưng lại bị té ngã một cách như vậy, khiến cho rất nhiều người như phát điên.
Nói cho đúng là, bọn họ bị một người quật ngã tới hai lần, một đòn sau cùng tựa như nhấn chìm bọn họ vào trong hố đất, cơn giận dữ và xấu hổ lan tràn, sự bực tức cũng rất lớn.
Huyết nhục của Thạch Hạo bị ăn mòn, xương cốt đã bị phá nát đi không ít thế nhưng vẫn không hề phát ra chút lời rên rĩ nào trong nhà giam này, hắn nhắm mắt lĩnh hội cơn đau nhức ấy.
Không thể nào dùng thần lực, cho nên sau một quãng thời gian thì hắn đã hóa thành máu đen, thế nhưng hắn vẫn còn sống, sự giày vò khi bản thân chìm đắm trong địa ngục này cũng xem như là một loại rèn luyện.
Hắn không hề oán trời oán đất, không hề ủ rủ buồn bã gì cả, lẳng lặng lĩnh hội, cảm nhận sự đau đớn mà chất lỏng màu đen mang lại.
Nếu như có thể sống sót thì hắn biết, bản thân mình nhất định sẽ càng mạnh mẽ hơn, bởi vì pháp tắc của dị vực rất hoàn chỉnh, mỗi thời mỗi khắc đều đang rèn luyện hắn.
Sinh tồn ở nơi này, chỉ cần thân thể không bị khóa chặt thì nhất định sẽ càng mạnh hơn, dù cho hắn không hề làm gì thì pháp tắc hoàn chỉnh ấy cũng sẽ chủ động rèn luyện thân thể.
"Hoang, ngươi đang khiêu chiến sự kiên trì cuối cùng của chúng ta đó, hiện giờ chúng ta cũng không ngại phế bỏ ngươi đâu, sau đó sẽ ném ngươi ra ngoài mặc cho các tộc xả cơn giận dữ!"