"Ầm!"
Có một vài thanh niên tức giận nên vung tay vỗ về phía trước, tổ thuật vận chuyển, bàn tay cong tại như chiếc gàu múc, nó xuyên thủng hư không và muốn in hằn lên trên người của Thạch Hạo.
"Lùi về sau!"
Sinh linh canh giữ Thạch Hạo cũng không dám đánh cược, không thể để cho người khác tiếp cận được, nếu như làm nhục Thạch Hạo trong hoàn cảnh bình thường thì bọn họ rất sẵn lòng, thế nhưng lúc này chỉ sợ sẽ có người hạ sát thủ ngay tức khắc.
"Tiền bối, vì sao lại bảo vệ hắn chớ, ở tình huống hiện giờ thì đáng lý phải đánh cho hắn tàn phế mới đúng!" Có người trẻ tuổi hô lớn.
"Là như vầy chứ gì?" Một trong những sinh linh đang đứng canh giữ Thạch Hạo chợt lên tiếng, đồng thời hắn lấy ra một pháp khí mạnh mẽ, bịch, đập thẳng về phía lồng ngực của Thạch Hạo.
Ngay lập tức, Thạch Hạo thổ huyết ngay tại chỗ.
Bởi vì, món binh khí này cũng chẳng phải bình thường, nếu là một tu sĩ thuộc cảnh giới Trảm Ngã khác thì hơn nửa hình thần đều diệt cả rồi.
"Hiện giờ ta cho tất cả mọi người một cơ hội, ai cũng có thể tiến lên và dưới sự giám sát của ta, mỗi người có thể tặng cho Hoang một cú bạt tai!" Một người đang canh giữ Thạch Hạo cũng lên tiếng.
Thạch Hạo mặc cho khóe miệng ứa máu, hắn vẫn sỉ nhục tất cả mọi người, thở dài nói: "Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh!"
"Ngươi đang nói gì đó hả?!" Lúc này có người hét lớn, không cách nào kìm nén bởi lời nói vừa rồi.
Dị tộc là những chủng tộc hiếu chiến, thứ mà bọn họ để ý nhất chính là chiến tích, cạnh tranh kịch liệt, tuyệt đối không cho phép người khác khinh thường mình.
Đặc biệt lại là Hoang, trong mắt của một vài người thì hắn là kẻ thù, đồng thời hắn cũng tới từ Đế quan, lại bị một người như vậy xem thường nên khiến cho trong lòng mọi người nơi đây rất không thoải mái.
"Ta nói rằng, các ngươi không dám đối mặt trực diện với ta, chỉ khi nào ta mang theo gông xiềng thì mới dám hung hăng càn rỡ, nếu không thì đời nào dám đứng ra như vầy chứ?" Thạch Hạo từ tốn nói.
Lời đâm chọc cỡ này khiến quần hùng tức giận, thậm chí không ít thiếu niên trẻ tuổi gầm hét muốn quyết chiến với Thạch Hạo.
"Quyết chiến, đừng có nằm mơ, các ngươi tiến lên cũng chỉ là chịu chết mà htôi, đám lão già kia sẽ bảo vệ các ngươi, sẽ không để các ngươi ra tay đâu." Thạch Hạo chế nhạo.
"Ngươi ngậm miệng lại!' Một ông lão canh giữ hét lớn.
Hắn không nghĩ tới Hoang lại ngông cuồng như vậy, lại khiêu khích tu sĩ các tộc ngay trước mặt mọi người, khiến cho ai ai cũng cảm thấy mất mặt.
Theo một ý nghĩa nào đó thì hắn nói hoàn toàn là sự thật, Chí Tôn không ra thì hiếm có ai có thể địch lại hắn.
"Sợ hả, không phải các ông được mệnh danh là chủng tộc chiến đấu ư?" Thạch Hạo bình thản hỏi.
Tiếp đó, lời nói của hắn tăng cao, nói: "Ta biết, các ngươi vẫn không phục, muốn tìm ra một sinh linh cùng cấp để đánh bại ta, nhưng mà, các ngươi có thể làm được ư?"