Thiên lao Hắc Thủy rất yên tĩnh và cũng rất tăm tối, nơi sâu nhất không hề có chút tiếng động nào mà chỉ đầy tử khí âm u.
Thạch Hạo vẫn đang trong quá trình lột xác, thân thể của hắn không ngừng bị ăn mòn và tan chảy thành máu đen, thậm chí xương cốt đã hòa tan, đây quả là luyện ngục nhân gian danh xứng với thực.
Quá trình này rất đau đớn, không phải một sớm một chiều là hết.
Đặc biệt là, trong lúc này còn bị nước đen ăn mòn, nếu như muốn vượt qua và tái tạo lại chân thân thì cũng cần phải tiêu tốn lượng lớn thần lực.
Cứ ở trong nhà giam này mãi thì thần lực của Thạch Hạo không sớm thì muộn cũng sẽ tiêu hao tới cạn.
Một chùm sáng dựng thẳng lên báo hiệu cho cuộc rèn luyện đã kéo dài một ngày một đêm, Thạch Hạo mở mắt, vẫn lơ lửng trong thiên lao, cẩn thận cảm nhận toàn bộ bản thân.
Chính xác, cơ thể của hắn đã trở nên cứng cỏi hơn, sau một phen rèn luyện thì tuy rằng không tính là đã niết bàn thế nhưng vẫn đang tịnh tiến về phương diện tốt nhất, đã tái tạo lại cơ thể.
Mà quá trình này cần rất nhiều thời gian, chỉ một ngày một đêm thì không thể hoàn toàn lột xác bản thân được.
Việc này cần có thời gian và cũng cần phải dùng gian khổ để đánh đổi thì mới hi vọng tiến một bước thật dài.
Không ai có thể hời hợt thành công được, dù cho đã tới dị vực đi nữa thì cũng không thể trong nháy mắt chim sẻ sẽ biến thành phượng hoàng.
Thậm chí, sau khi tùy ý tiến vào dị vực và cưỡng ép rèn luyện bản thân thì rất có khả năng sẽ xuất hiện vấn đề lớn ngay!
Đại đạo đầy đủ, quy tắc thiên địa không thiếu sót, đột nhiên tiến vào một thế giới như vậy và cưỡng ép dẫn những đạo tắc này nhập thể để rèn luyện bản thân, bình thường thì sẽ phải gánh chịu lấy sự cắn trả đầy kịch liệt.
Loại rèn luyện này thậm chí có thể khiến bản thân tan rã, hồn phi phách tán.
Tương tự như lúc nung các đồ sứ, có thể sẽ xuất hiện những món đồ dởm và chúng sẽ vỡ nát, chứ đứng nói là sự rèn luyện thật sự của một sinh linh.
Trong quá trình này, Thạch Hạo mạnh mẽ xây dựng lại chân thân và cũng gặp phải một chút tình huống nguy hiểm thế nhưng vấn đề cũng không lớn lắm, hắn vẫn có thể chịu đựng nổi.
Vấn đề lớn nhất trước mắt hắn chính là, chất lỏng màu đen này quá khủng khiếp, rất khó để ứng phó. Tuy rằng vẫn đang dựa vào thứ này để luyện thể, thế nhưng không thể nào hóa giải được chỗ đáng sợ của chất lỏng này.
Trong giây lát nghỉ ngơi thì Thạch Hạo suy nghĩ, làm sao có thể miễn dịch thứ chất lỏng này đây, rốt cuộc nó là thứ gì?
Nếu như có thể rèn luyện chân thân tới mức có thể bỏ mặc không quan tâm tới chất lỏng màu đen này, như vậy hắn tin tưởng, pháp thể của mình sẽ mạnh tới mức tận cùng, cũng xem như là một loại đột phá mạnh.
"Chậm rãi từ từ rèn luyện chân thân, có lẽ tới cuối cùng thì pháp thể của ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, lúc ấy có thể dần miễn dịch với thứ nước đen này, không còn sợ nó nữa."
Nghỉ ngơi sau chốc lát thì Thạch Hạo lại bắt đầu việc tu hành này, dẫn chất lỏng màu đen tới bên ngoài và từ từ xung kích thân thể.