Bên trong tòa thiên lao tối om, không hề có chút khí thế sinh mệnh nào mà lượn lờ đầy tử khí, hơn một kỷ nguyên tới giờ chưa từng phát sinh âm thanh hay gợn sóng nào cả.
Dù là như vậy thì tu sĩ trông giữ thiên lao cũng thường xuyên vào theo dõi nhà tù cổ này, bởi vì, những người bị giam giữ ở bên trong quá trọng yếu, nghe nói có lai lịch vô cùng ghê gớm!
Dưới góc nhìn của bọn họ, người kia hẳn đã chết từ lâu, năm tháng dài đằng đẵng qua đi nhưng vẫn luôn treo bên trên cột thần thiết màu máu, chưa hề nhúc nhích mảy may, vậy thì làm sao phục sinh chứ?
Chỉ vì người này quá mức không bình thường, tồn tại ngày nào thì ngày ấy cũng phải cẩn thận trông giữ, không được phép xuất hiện bất cứ sai sót nào!
Thạch Hạo cũng lộ vẻ khác thường, đứng ở trong nhà giam lẳng lặng nhìn phía đối diện, trang phục của người kia hoàn toàn khác với thời này, rất cổ xưa, mang theo vết máu mờ nhạt.
Thế nhưng, ở trên người hắn thì máu huyết sớm đã khô cứng và ánh lên màu đỏ đen.
Chỉ có bên trong một cái vũng nhỏ trên mặt đất còn sót lại một ít máu màu đỏ sậm chưa có khô cứng, thi thoảng có thể thấy được sương mù hỗn độn cùng với ánh chớp bên trong.
Chỉ là, khi cảm ứng cẩn thận thì sẽ chẳng thu hoạch được gì, nơi đó tựa như phản chiếu lại hình ảnh được lưu lại từ ngày xưa.
Rõ ràng, máu huyết của người này không hề bình thường chút nào, dù cho là máu khô thế nhưng vẫn còn sót lại từng tia khí hỗn độn, tuyệt đối có lai lịch kinh thế!
Đám người của dị vực đều mang theo vẻ sợ hãi đối với hắn, không muốn tới gần nhà giam đó, biết rõ khả năng hắn đã chết hơn cả một kỷ nguyên rồi thế nhưng vẫn cảm thấy run sợ, không muốn nhiễm phải khí tức của hắn.
Nói tóm lại, sinh linh này rất thảm, dùng mái tóc dài màu xám của bản thân treo bên trên cột sắt, đồng thời quấn vòng lấy chiếc cổ tựa như là một con quỷ treo cổ, tóc tai bù xù.
Không thể nào nhìn thấy được hình dáng của hắn, một thân gầy tong teo, khô khốc, im ắng, đáng lẽ nên xem đây là một bộ thi hài đã chết đi hơn một kỷ nguyên rồi.
"Hoang, ngươi cứ từ từ hưởng thụ đi, đừng cho rằng mình đã làm những chuyện kia mà lên mặt, ở đây ngươi chẳng là cái thá gì cả, kỳ tài ngút trời bị giam tù ở đây nhiều vô số kể, bọn họ đều vang dội cả cổ kim, kết quả thì như thế nào chứ, đều hóa bụi trần cả!" Có người nói.
"Bên trong nhà giam này cũng có nhân vật ngút trời của giới ta vi phạm những lỗi lầm to lớn, hay là bố trí cho Hoang vào chung phòng với hắn hoặc nàng ta thử xem, cố gắng giao lưu nhé." Một sinh linh nở nụ cười thế nhưng lại đầy lạnh lẽo, khiến người khác cảm thấy lạnh buốt cả cơ thể.
"Bỏ đi, tới lúc đó sợ hắn sẽ bị đánh tới mức tàn phế, bị giày vò không ra hình thù gì, thậm chí sẽ tử vong, khi ấy sẽ không thể báo cáo kết quả được đâu, hắn có thể chịu đựng nổi trong nhà tù này hay không cũng là vấn đề rồi!" Có người phản đối.
Bọn họ chuẩn bị rời đi, trong mắt bọn họ, giam giữ một tu sĩ cảnh giới Trảm Ngã ở đây thì quá lãng phí, không đáng để rầm rộ như vậy.
"Chỉ nên mở ra một vài phong ấn của phòng tù này thôi, nếu không sợ hắn sẽ trở thành một bãi máu bầy nhầy, hình thần đều diệt thì hỏng hết." Trước khi rời đi chợt có người lên tiếng.
Đồng thời, bọn họ cũng đã làm như vậy, lúc kích hoạt phòng tù cổ này thì sức mạnh phong ấn được hạn chế ở mức thấp nhất, một tầng ánh đen mờ phạt dựng lên bao phủ phòng tù này lại.
Trong khu nhà giam này, trươc đây cấp thấp nhất bị giam giữ đều là những sinh linh thuộc cảnh giới Độn Nhất, hơn nữa số lượng lại cực kỳ ít, sức mạnh phong ấn quá mạnh mẽ nên người có đạo hạnh thấp khó mà chịu đựng nổi
Rất nhanh sau đó thì Thạch Hạo đã nhận thức được chỗ khủng khiếp của nơi này.
Khi ánh đen vô cùng yếu nhược xuất hiện thì cả phòng tù này trở nên u ám, hàn ý lạnh thấu xương, thân thể của hắn bị ép chặt, một nguồn sức mạnh vô hình xuất hiện như muốn xé tan hắn ra.