"Rầm!"
Khi Kim thái quân va chạm với cú bạt tai cuối cùng kia thì cả người bay ngược sang ngang rồi nện thẳng vào tường thành, tiếp đó là rơi ầm xuống mặt đất và không cách nào động đậy được nữa.
Bởi vì, bà đã gặp phải trọng thương không tài nào tưởng tượng ra nổi, đồng thời cũng đã bị phong ấn.
Cùng lúc đó bà cũng lộ ra bản thể của mình, trên đầu xuất hiện một chiếc sừng bằng xương có màu vàng, nơi trán lan tràn hoa văn đầy phức tạp.
"Có ai muốn thẩm vấn với ta không?" Mạnh Thiên Chính hỏi.
...
Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc Nhật viên!*
(*): Một đoạn trong bài thơ Sứ Chí Tái Thượng (Tác giả Vương Duy)
Sa mạc khói lửng lơ lên thẳng, Mặt trời tròn lặn xuống sông dài (Bản dịch của Nguyễn Minh).
Một chiếc xe bằng đồng chở tù binh đang được hung thú chậm rãi kéo đi, hai bánh xe bằng kim loại lưu lại hai đường thẳng sâu bên trên sa mạc, nó từ từ hướng ra phía ngoài Biên Hoang.
Ánh tà dương chiếu rọi tựa như là ánh màu máu đầy xinh đẹp buốt giá, nhuộm đỏ của nửa bầu trời.
Sa mạc vô ngần, rộng lớn vô biên, làn khói lửng lơ bốc lên mây xanh, từ xa có thể thấy được, một con sông to lớn vắt ngang qua khu chiến trường cổ và gào thét đổ về nơi xa.
Hình ảnh phía ngoài này vốn rất bao la thế nhưng khi rơi vào trong mắt Thạch Hạo thì lại có chút thê lương.
Hắn đã trở thành một kẻ tù tội, bị nhốt chặt trong chiến xa bằng đồng, trên người quấn đầy gông xiềng, tay chân đều khóa kín xiềng xích đầy to lớn, ánh sáng lạnh lẽo mang theo khí lạnh lan tỏa.
Chỉ có một chiếc đầu lộ ra khỏi chiếc xe chở tù binh này, còn cả người đều bị nhốt kín bên trong, không cách nào động đậy được, những sợi gông xiềng này là do chính tay Chí Tôn tự mình bố trí.
Khắp nơi là màu đen nghịt, đều là sinh linh của dị vực, đại quân lớp lớp, thế nhưng toàn bộ sinh linh đều trầm mặc, không một ai mở lời nói chuyện, bầu không khí rất ngột ngạt.
Lần này bọn họ đã thất bại, có tới mấy vị Chí Tôn chết trận, một vị Đế tộc bị bắt, đây là cuộc đại bại trước nay chưa từng có, thành ra mỗi người đều im bặt không nói nên lời.
Trên đường đi cũng chỉ có những âm thanh ma sát của bộ áo giáp kim loại vang vọng, tiếng bụp bụp lanh lảnh, vả lại còn thêm vẻ ngột ngạt khó chịu.
Đại quân thông qua Thiên uyên, vượt qua sa mạc vô ngần.
Bỗng nhiên đội ngũ này dừng bước, bởi vì ngay phía trước có mấy bóng hình cao lớn đứng sừng sững nơi ấy, tựa như là những vị Ma tôn trường tồn từ tuyên cổ.
Hỗn độn cuồn cuộn che kín bọn họ lại, không cách nào thấy rõ được.
Đặc biệt, nơi ấy có một tòa tế đàn cao bằng trời, rộng lớn bao la, đây là toà pháp đàn cổ xưa và hùng vĩ vừa mới được đưa tới, chứ trước đây cũng không hề có tòa nào như vậy cả.