Kim thái quân lảo đảo, khóe miệng ứa máu, sắc mặt tái nhợt, chưa bao giờ bà ta cảm thấy nhục nhã như hiện tại.
Cả một kỷ nguyên này, bà ta luôn luôn bá đạo và quen với những việc ngang ngược như vầy, nhưng ngày hôm nay lại ăn phải một cú bạt tai, việc này giống như trời đất sụp đổ, khiến ánh mắt phun lửa, chiến khí cuồn cuộn toàn thân.
Ầm!
Lại một tiếng vang nữa, đại trưởng lão phất ống tay áo, tựa như là một bầu trời to lớn đập xuống.
"A..." Kim thái quân thét dài, cả người phát sáng, tinh lực tiêu đốt, bà ta tiến lên nghênh đón ngăn cản lại đòn đánh này.
Rầm!
Đòn đánh qua đi, cả người bà ta không ngừng thối lui, không cách nào ngăn chặn được thế tiến công của đại trưởng lão, đồng thời bên trong ống tay áo của Mạnh Thiên Chính chợt có một bàn tay lần nữa quét tới.
Bất Diệt kinh, là phương pháp luyện thể được thế gian xưng tụng mạnh mẽ nhất, một khi tu thành thì tay không có thể đón đỡ binh khí Chí Tôn mà chẳng hề hấn gì, chứ đừng nói chỉ ở trong khoảng cách gần như vậy để đánh vào cơ thể.
Mạnh Thiên Chính vỗ mạnh tới một chưởng, kim quang sáng chói, năm ngón tay đều hóa thành màu vàng chói mắt, ầm, đánh xuyên màn ánh sáng bảo thuật của Kim thái quân.
Bốp!
Đồng thời, lần này hắn lại giáng thêm một cú bạt tai vang dội in rõ lên trên gương mặt của Kim thái quân, khiến cho máu tươi chảy dài từ khóe miệng.
Nếu là người bình thường thì bộ mặt sớm đã nát bấy, thế nhưng dù sao Kim thái quân cũng là Chí Tôn, dùng hết tinh lực, thần quang dâng trào hóa giải đi nguy cơ cùng với sự nhục nhã của bản thân.
"A..." Bà ta hét lớn một tiếng, cảm thấy vô cùng nhục nhã, tóc tai bù xù, ánh mắt lạnh lẽo nhanh chóng thối lui.
Bà ta không nghĩ rằng, Mạnh Thiên Chính lại cay nghiệt như thế, chẳng hề nể tình một chút nào, ở ngay trước mặt rất nhiều người lại tát tai Chí Tôn như mình.
Dưới góc nhìn của bà ta, dù cho đối phương có muốn thanh toán với mình, muốn gây phiền phức thì cùng lắm sẽ trấn áp sau khi đã đánh bại, dù gì cũng có đám người Vương Trường Sinh ở phía sau nên khả năng bà ta sẽ không gặp vấn đề gì cả.
Nhưng bà ta nào nghĩ tới, Mạnh Thiên Chính với sát khí ngập trời, nói đánh là đánh, không hề giữ chút thể diện nào cho Chí Tôn cả.
Bà ta biết, dù cho bản thân là Chí Tôn đi nữa thì sau lần này toàn bộ danh dự sẽ bị quét sạch, mất đi uy nghiêm chân chính, đời nào lại có chuyện Chí Tôn bị người khác bạt tai?
Kim thái quân rít lên đầy khủng khiếp, nếu như mặc cho lan truyền thì rất nhiều tu sĩ đứng gần đó sẽ nổ tung, hình thần đều diệt, dù sao cũng là cường giả đỉnh cao của Nhân đạo.
Cũng may là, đã có Chí Tôn giơ tay tạo ra hàng vạn sợi thần hà hóa thành một màn ánh sáng che phủ đất trời, ngăn chặn lại loại xung kích kia.
Tất cả mọi người đều ngây dại, dù gì cũng là một vị Chí Tôn mà lại ăn ngay hai cú bạt tai vang rền, việc này khiến mọi người trợn trừng cặp mắt, chấn động vô cùng.
Mọi người không tài nào tin được, Chí Tôn cao cao tại thượng sẽ rơi xuống đến bước này, bị người khác đả kích đầy táo bạo như vậy.
Đám người Kim gia mặt mày xám xịt như tro tàn, Kim thái quân, người mà bọn họ tin tưởng dựa vào thế nhưng lại bị Mạnh Thiên Chính đối xử như vậy, thế thì bọn họ tính là cái gì chứ?