Chiến dịch này, Mạnh Thiên Chính đã bắn hạ Chí Tôn, bắt sống Đế tộc, đánh đâu thắng đó, thần uy mênh mông khiến tất cả mọi hoan hô không ngớt.
Đế quan sôi trào!
Sau khi bọn họ trở lại trong thành thì cũng không biết có bao nhiêu người xông lại, tất cả đều hoan hô, đều hú hét, thần sắc kích động, thậm chí có người còn chảy cả nước mắt.
Bởi vì, trận chiến này chẳng hề nhẹ nhàng chút nào, vả lại còn đại thắng như thế, trong những cuộc chiến đấu trước đây bọn họ đã không biết ăn bao nhiêu thiệt thòi lớn rồi.
Từ cổ chí kim đã có rất nhiều anh tài của Đế quan chết đi, đều là nhân vật truyền kỳ của các tộc, nhưng đều kết thúc trong sự ảm đạm, dù cho Chí Tôn cũng từng bỏ mạng qua.
Ngày hôm nay, Mạnh Thiên Chính đã chém giết nên phong độ tuyệt thế, miễn c**ng b*c lui trăm vạn sinh linh, quét ngang vạn quân, thần uy hiển hách khuấy động lòng người!
Trong thành, toàn bộ đường xá đều chật ních sinh linh, sau khi bọn họ nghe tin thì đều lao tới và chờ đợi ở nơi này, chờ đại quân trở về.
Lần này, những cao thủ các tộc có can đảm rời thành tham chiến đều cảm nhận được hào quang, cưỡi bên trên dã thú, ngẩng cao đầu quét nhìn, bọn họ cũng kích động không kém.
Vốn cho rằng những người này làm như vậy sẽ là đi chịu chết, cùng chôn vùi với Mạnh Thiên Chính, hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì tới mạng sống, nhưng ai lại nghĩ rằng, cuối cùng lại vẻ vang trở về.
Bao nhiêu năm rồi chứ, mỗi lần chiến đấu là mỗi lần thương vong khiến trong thành đau buồn, mà lần này tình thế cũng vẫn rất nghiêm trọng, thế nhưng kết quả lai huy hoàng như vậy, đã vượt qua dự liệu của mọi người.
"Mạnh tiền bối thần uy cái thế!"
Những lời này đều được phát ra từ tận đáy lòng, chỉ vì sự uất ức trong nhiều năm đã được phát tiết ngay ngày hôm nay, đã chém giết Chí Tôn dị vực, bắt Đế tộc làm tù binh, đây là công lao kinh thiên.
"Chiến thần!" Cũng không biết ai là người hô đầu tiên thế nhưng rất nhiều người sau đó đồng loạt hô vang, thanh âm rung động cả thiên địa, vang vọng cả Đế thành.
Sắc mặt của Kim thái quân lạnh lùng, bà ta chống gậy đứng đó, phía sau là đám người thuộc Kim gia, tất cả đều im lặng không hề mở miệng, đều câm như hến.
Chiến dịch này, Mạnh Thiên Chính đã chém giết nên uy phong như vậy, nếu như so sánh với thái độ mà Kim thái quân thể hiện với dị vực, hoàn toàn là hai thái cực.
Rất nhiều người đều ý thức được nên khẽ liếc nhìn tới.
Trước đây không lâu, Kim thái quân giao ra Hoang, đẩy hắn vào trong tay dị vực, cứ thế một đi không trở lại
Lúc này nghĩ lại thì rất nhiều người xấu hổ và thầm thở dài, Hoang đã lập xuống một chiến công hiển hách, đã chém giết cả hàng ngàn địch thủ, kết quả lại có một kết cục như thế.
Sau khi nghĩ lại thì bọn họ rất muốn gào lớn, quá đáng tiếc, cứ thế đẩy Hoang rời xa!
Sắc mặt của từng người thuộc Kim gia đều rất khó coi, lúc này đều được mọi người chú ý, nhưng cũng chẳng hề có chút hào quang nào mà ngược lại, mặt mày bỏng rát, cảm thấy khó chịu vô cùng.
Vương gia, Đỗ gia, Tỳ Hưu đều lúng túng, trước kia bọn họ vẫn luôn ủng hộ Kim thái quân, thế nhưng ai lại nghĩ rằng, cục diện sẽ như vậy chứ.