Chỉ một giọt máu thế nhưng lại kéo theo cả đại thế của thiên địa, nó cuồn cuộn dâng trào khiến sa mạc vô ngần sục sôi, sóng cát đầy trời, tất cả mọi người đều run rẩy theo!
Toàn bộ trăm vạn đại quân dị vực đều quỳ rạp xuống rồi tiến hành bái!
Trong chớp mắt, rất nhiều sao trời ở vực ngoại rung lắc, toàn bộ vũ trụ vô ngần như muốn rung động, uy thế đó không tài nào tưởng tượng ra được, nó rung chuyển cả đất trời, sông dài năm tháng cũng theo đó hiện lên.
Chỉ một giọt máu thế nhưng đã tạo nên cảnh tượng khủng khiếp như vậy!
Tất cả mọi người đều biết, đó là do cường giả vô thượng của dị vực đang diễn dịch, chân thân không cách nào qua đây nên đã tung ra một giọt máu để vượt qua được Thiên uyên và lao tới bên trong chiến trường này.
Một giọt máu óng ánh tỏa ra ánh sáng năm màu cuồn cuộn lao tới, chỉ là một giọt máu nhỏ thế nhưng khí thế lại hùng vĩ, càn khôn bị ép tới mức nổ vang và gần như muốn vỡ tan.
Trên tường thành Đế quan.
Rất nhiều người sợ hãi, dù cho tòa thành khổng lồ này có thể thủ vững, khó có thể công phá nhưng mọi người cũng đều hoảng sợ, thần hôfn run rẩy không thể kiểm soát được.
"Ta biết ngay mà, Mạnh Thiên Chính đã gây ra họa lớn, ta đã bàn xong điều kiện mà hắn còn rời khỏi thành, nếu như hôm nay xảy ra đại nạn thì hắn chính là tội nhân thiên cổ!" Kim thái quân nói.
Những tu sĩ các tộc khác bao gồm đám người thuộc Kim gia, Đỗ gia sớm đã không nói lời nào, gợn sóng khủng khiếp ấy khiến bọn họ tái xanh mặt mày.
Rất nhiều người cảm thấy, Vương Bất hủ chính là người không thể nào chiến thắng được, vạn nhất bọn họ qua được đây và phá tan bức tường thành này, vậy lúc đó sẽ ra sao?
"Sẽ... không vượt giới chứ?" Có người run giọng nói, đây là đại thống lĩnh của Đỗ gia.
"Có vượt giới hay không thì vẫn là năm năm, phải xem quyết tâm của bọn họ như thế nào!" Kim thái quân chống gậy gỗ nói.
Trước Đế quan, những tu sĩ rời khỏi thành để tác chiến đều trắng xanh mặt mày, mặc dù bọn họ rất dũng mãnh không hề lo sợ gì, thế nhưng đứng dưới áp bức kia khiến thân thể bọn họ cảm thấy khó chịu.
Ầm!
Một vài món tiên khí phát sáng ngăn cách với bên ngoài, từng tia sương trắng lan tỏa xung quanh, đó là làn tiên khí đang tràn ngập để bảo vệ bọn họ.
Nhưng mà, giọt máu kia chợt phát sinh biến hóa kỳ dị, nó nhanh chóng hóa lớn tựa như đại dương bao phủ cả đất trời, tốc độ lao tới cực nhanh.
Tựa như ngày tận thế, cả nhân gian chấn động, tất cả mọi người đều hoảng sợ, khó mà chống cự được.
Phía vực ngoại, từng thiên thể run rẩy như muốn giải thể, lúc này chợt vỡ tan.
Một giọt máu nhưng lại tạo nên cảnh tượng diệt thế như vậy, sao mà không làm người sợ hãi chứ?
"Vương Bất hủ!"
Thời khắc này, sau khi trăm vạn đại quân dị vực quỳ lạy thì đều đồng loạt hét lớn, bọn họ kích động, vẻ mặt điên cuồng mang theo sự sùng kính không gì sánh nổi, tất cả đều ngước nhìn về biển máu kia.
Huyết dịch năm màu cuồn cuộn tựa như đại dương đang bao phủ và nhấn chìm nơi này.
"Chiến kỳ thiết huyết, giờ không tỉnh lại thì còn chờ tới lúc nào nữa!" Mạnh Thiên Chính đứng nơi ấy rồi vẫy tay chụp lấy cái lá cờ rách nát đó, hắn hét lớn một tiếng và ném mạnh nó tới trước.