Mũi tên này đỏ au tựa như là kim cương máu, và cũng như là san hô đỏ, tản ra vẻ cuốn hút kinh người thế nhưng nó lại đáng sợ chẳng kém, nó không ngừng uốn lượn bên trên cung lớn đỏ sậm kia, bất cứ lúc nào cũng sẽ lao vút đi.
Đó là do huyết tinh biến thành, ẩn chứa một loại tinh khí thần nào đó có thể tự chủ đi giết địch!
"Trước lui lại đã, tên này điên rồi!" Phía sau có Chí Tôn hét lớn, đồng thời khống chế cây búa màu vàng tím hòng chặn đánh Mạnh Thiên Chính.
"Cút ngay!" Sư phụ của Tề Hoành là Thanh Mộc lão nhân ra tay, râu tóc dựng thẳng tựa như một con sư tử đang tức giận vậy, lúc này hắn đang điều khiển Chiến kỳ thiết huyết, lá cờ tung bay rung chuyển cả càn khôn.
Ầm, chiến kỳ nát bét ấy hóa lớn bao phủ cả đất trời, tựa như là một màn trời che kín nơi đây và đánh thẳng lên trên món tiên khí màu tím kia.
Bịch, hư không rung lắc, ánh chớp rền vang, cây búa màu vàng tím phát sáng bùng ra tia chớp dữ dội, thế nhưng nó lại bị đánh văng ngược ra sau, xuyên thủng thiên địa, va thẳng về phía vực ngoại.
Không thể nào tránh khỏi được, vị Chí Tôn của dị vực kia cũng đã bị thương, khóe miệng ứa máu, tiếng nói của hắn cực kỳ lạnh lẽo, nói: "Tiên khí nát bét, nói cho cùng cũng chênh lệch một bậc."
Tử Kim chùy rất có lai lịch thế nhưng tiếc rằng cũng không nguyên vẹn, cho nên đã bị Chiến kỳ thiết huyết đánh văng.
Ầm!
Túi Càn khôn di động, nó được một vị Chí Tôn dị vực khống chế về phía trước, lúc này Thập Giới đồ tiến lên nghênh đón, cả hai đều là chí bảo hoàn mỹ không chút tì vết nào.
Đòn đánh này rung động thiên địa, càn khôn nứt thành bốn miếng, tựa như lần nữa trở lại thời kỳ khai thiên tích địa.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Vài luồng ánh sáng bay tới, đều là những tiên khí không trọn vẹn, kết quả, phía Đế quan cũng có ánh sáng lóe lên, Thập Giới đồ, Chiến kỳ thiết huyết, Cửu Hoàng lô đều xuất hiện.
Hai bên đối đầu, hình thành nên thế cục đối lập.
Bởi vì song phương đều nắm giữ những tiên khí gần như bằng nhau, đều là những món binh khí tương đối quen thuộc.
Tu sĩ trong Đế quan không cam lòng và cũng rất căm hận, nên biết rằng một vài món báu vật tiên khí kia đều thuộc về cửu Thiên, nhưng ở trận chiến năm xưa đã rơi vào trong tay của dị vực.
Những món binh khí ấy đều bị luyện hóa, và hoàn toàn trở thành chiến bảo của dị vực.
Trải qua sự quấy phá của nhóm người này đã làm cho sắc mặt Chí Tôn Đế tộc Xích Phổ rất khó coi, hắn là ai? Đời sau của Vương Bất Hủ, tổ tiên của hắn từng khống chế Lò Xích Vương, giết qua Tiên vương, vang dội cả cổ kim!
Ngày hôm nay hắn lại trở nên bị động như vậy, vừa bị gãy một tay và vừa bị người bên mình cho rằng không địch lại nên vận dụng tiên khí tới cứu viện.
Hắn kìm nén không được nữa nên gầm lớn một tiếng, âm thanh tựa như được truyền lại từ những năm đầu thái cổ, xa xưa và âm trầm, mang theo một luồng sức mạnh ma quái bùng phát ra thần quang.
"A..."
Rất nhiều người kêu la lăn lộn thảm thiết, bởi vì những món binh khí kia phải kìm chế lẫn nhau nên phạm vi bảo vệ không còn rộng lớn như trước, không ít sinh linh hét thảm gần như muốn nổ tung.
Cũng may là, đoàn người bên phía Đế quan cũng không nhiều, số lượng tu sĩ tới đây ít hơn rất nhiều so với cái gọi là trăm vạn quân địch kia, thành ra tất cả đều nằm trong phạm vi bảo vệ của Chiến kỳ thiết huyết, Thập Giới đồ.