Đánh giết Đế tộc? Lời nói của Mạnh Thiên Chính không lớn thế nhưng lại tựa như lôi đình ngang trời, lòng người nổi sóng dữ dội, run rẩy vì đó.
Đã bao nhiêu năm rồi, ai có thể đả thương được Đế tộc? Đó chính là chủng tộc bất bại, là tượng trưng cho sự vô địch!
Đương nhiên, những người bình thường cũng không dễ dàng gặp được Đế tộc, phải tầm chục vạn năm rồi bọn họ không hiện thân, số lượng ít ỏi, ngủ đông ở tổ địa để chuyên tâm tu hành.
Trừ phi các tộc khác gặp phải những địch thủ không thể chiến thắng thì mới mời bọn họ xuất thế, thế nhưng ở kỷ nguyên này gần như chưa xảy ra tình huống như vậy. Cũng chỉ có mỗi trường hợp lúc Thạch Hạo chém giết ở ngoài Biên Hoang đã gặp phải một người được gọi là đại nhân trẻ tuổi, cùng với vị Chí Tôn Đế tộc xuất hiện ở ngày hôm nay.
"Ha ha..." Tên Đế tộc kia cười to, áo giáp đen ngòm, bóng hình cao lớn mơ hồ, tựa như đang đứng ở phía cuối thiên địa thế nhưng lại đầy khiếp người, tiếng cười tựa như sóng lớn ập tới khiến toàn bộ quần hùng trên chiến trường run rẩy, thân thể gần như nổ tung.
Cũng may là hắn đã cố ý áp chế, nếu không trăm vạn đại quân dị vực đều sẽ phải chịu xung kích.
"Chưa có ai dám nói vậy với ta, để Xích Phổ ta nhìn xem thử, ngươi có bản lĩnh như thế nào!" Chí Tôn Đế tộc Xích Phổ trầm giọng nói.
Keeng, một luồng hào quang lấp lánh, một thanh binh khí đen kịt xuất hiện trong tay của hắn, đó là một thanh chiến mâu lấp lóe ánh kim loại âm u phả vào mặt, sát khí ngập trời.
Rầm!
Hắn bước ra một bước, thiên địa run rẩy, thiên mâu quét ngang, khói đen nuốt trời bao phủ cả sa mạc vô ngần, tựa như là một vị Ma chủ cái thế thức tỉnh, khủng khiếp tuyệt luân.
Trong màn khói đen ấy thì thiên mâu lạnh lẽo chợt phát sinh tiếng leng keng, có thể chém giết hồn phách của người khác.
Vù!
Thiên mâu quét tới, cán dài bằng kim loại run run, hư không vỡ tung theo tựa như thiên lôi hỗn độn nổ vang, khiến cho cả khu sa mạc vô ngần trở thành địa ngục, lạnh lẽo thấu xương.
Giây lát sâu đó, khói đen từ vực ngoại cuộn trào xuống dưới khiến lòng người chấn động.
Thiên mâu giương kích, thiên thể vực ngoại run rẩy.
Xoẹt!
Mạnh Thiên Chính rút kiếm, kiếm thai âm u chớp mắt óng ánh lóa sáng, cầu vồng lan tỏa, hắn đón đỡ cao thủ Đế tộc Xích Phố kia, bổ mạnh về phía thiên mâu.
Boong, toàn bộ chiến trường đều rung chuyển, sa mạc vô ngần hình thành nên sóng cát ngập trời, không chỉ mây xanh bị đánh tan mà hư không cũng bị kích nứt, hàng ngàn vạn khe hở lan tràn.
Cũng may là, những người khác sớm đã có kinh nghiệm, đều biết tới sự tàn khốc của khu chiến trường Biên Hoang này, một vị Chí Tôn khác xuất thủ ngăn cản xung kích này lại, nếu không hậu quả khó mà lường được.
Một cây cờ lớn được ném tới ngăn cách nơi đó lại, sóng xung kích do hai người tạo thành có lực phá hoại quá lớn.
Rất rõ ràng, thanh thiên mâu này cũng chẳng hề tầm thường chút nào, nó khắc rõ phù văn của Bất Hủ, là một báu vật, chỉ cần Xích Phổ bước chân vào lĩnh vực Bất Hủ thì binh khí này sẽ chớp mắt tăng lên cấp bậc ngay.
"Leng keng leng keng..."
Tia lửa tung tóe, Mạnh Thiên Chính tay cầm kiếm thai đại chiến với Xích Phổ, hai người giao thủ tựa điện xẹt, trong nháy mắt đã ra tay hơn vạn thức, tất cả đều là thủ đoạn tuyệt thế, cả hai tựa như biến thành hai tia chớp quấn chặt lấy nhau.
"Keeng!"
Kiếm thai chấn động xé rách hư không, nó lao vù tới phía trước mi tâm của Xích Phổ, nhằm thẳng vào nguyên thần của hắn.
"Boong!"
Trong nháy mắt đó Xích Phổ đánh thẳng vào mặt bên của kiếm thai, âm thanh đinh tai nhức óc phát ra đi kèm là ánh sáng chói lọi, hơn ba ngàn sợi xích thần trật tự lan tỏa.
Việc này khiến cho người bên trên Đế quan hãi hùng khiếp vía, ngón tay của Xích Phổ quá rắn chắc, vậy mà dám trực diện đỡ lấy kiếm thai, sinh linh này đáng sợ tới mức nào?