Ầm!
Nơi xa sa mạc vô ngần, Chiến kỳ thiết huyết tung bay, tựa như là cơn gió quét ngang mặt đất cuốn đi những cọng cỏ khô, có vô số linh sinh của dị vực ngã xuống, bị chém thành sương máu.
Đáng tiếc là, khi tới gần Thạch Hạo thì chợt có tiên quang xuất hiện, túi Càn Khôn hiện ra và xông về Chiến kỳ thiết huyết.
Hiển nhiên dị vực cũng đã sớm chuẩn bị, còn có Chí Tôn chưa xuất thủ, vẫn đứng nơi ấy để phòng bị.
"Giết!"
Trên tường thành nơi Đế quan, một đám thống lĩnh hét lớn, tình cảnh hiện tại đã khuấy động tâm tình của bọn họ, hơn nữa một Vô Địch giả đã tỏ thái độ như vậy rồi khiến cho máu huyết của toàn bộ sục sôi, chiến ý vang dội.
Trong tiếng xoẹt xoẹt là từng bóng người hạ xuống tường thành, xuất hiện ngay trước cửa thành và leo lên tế đàn cổ xưa kia.
"Xin hãy mở cửa thành, để chúng ta ra ngoài!" Một vài vị thống lĩnh đang đứng trên tế đàn yêu cầu được mở cửa thành, bầu không khí nơi đây như bị đốt cháy, quần hùng chấn động.
Đặc biệt, khi một vị Vô Địch giả nhảy xuống khỏi tường thành và đứng vào trước tế đàn, bầu không khí nơi đây đã tích súc tới cực điểm, tựa như là quả bom nổ tung vậy.
"Rời thành, giết thẳng ra ngoài, trợ giúp Mạnh Thiên Chính đạo huynh!"
Sau khi một vị Vô Địch giả quyết đoán mở ra tế đàn, là nhóm đầu tiên lao ra thì toàn bộ đội ngũ phía sau đều kích động, nhiệt huyết sôi trào, tiếng kêu giết rầm trời.
Một đám người giết thẳng ra ngoài Đế quan, đây là phái chủ chiến, tất cả đều rất kiên cường, trước kia khi Kim thái quân giao ra Hoang thì bọn họ đã nhẫn nhịn cả bụng tức giận, hiện giờ rốt cuộc cũng đã được phát tiết.
Trên tường thành vẫn có một phần sinh linh không hề di chuyển, tất cả đám người của Kim gia, Đỗ gia, gia tộc Tỳ Hưu đều đứng quan sát xuống dưới.
"Quá xằng bậy mà!" Kim thái quân mở lời, sắc mặt của bà ta tái xanh, vết kiếm trên người đã được khép lại đồng thời ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Nhưng mà, lời nói của bà vừa dứt thì có một vị Vô Địch giả lên tiếng, nói: "Mạnh huynh đã chém giết tạo nên phong độ tuyệt thế như vậy, một mình đại chiến ngay trước Đế quan, chúng ta đi trợ giúp!"
Xoẹt, hắn cũng biến mất khỏi tường thành và đứng trên tế đàn, trong nháy mắt xuất quan và đi tiếp viện.
Bởi vì, bên trong sa mạc vô ngần là cuộc đại chiến của Chí Tôn, cũng chỉ có những người ở cấp bậc này mới có thể tới giúp đỡ được, còn những thống lĩnh khác thì tác chiến với những đại quân bên dưới.
Trên tường thành, sắc mặt của Kim thái quân càng khó coi hơn, lạnh lùng, nói; "Các ngươi cho rằng cứ đi trợ giúp như thế thì có thể thay đổi được kết cục ư?"
"Có thể!" Sư tôn của Tề Hoàng lên tiếng, hắn được mệnh danh là Thanh Mộc lão nhân, là một vị Chí Tôn có tuổi tác rất lớn, từng điều động chiến xa Ngũ Linh quét ngang thiên hạ, uy h**p cả một thời đại.
Thế nhưng, hiện giờ tuổi tác của hắn quá lớn, đã đi vào xế chiều, mất đi tinh lực dồi dào của thời kỳ đỉnh cao nhất, có chút chênh lêch so với thời kỳ vàng son.
Kim thái quân cầm trong tay một cây gậy mới nện mạnh xuống mặt tường cái ầm, nói: "Bọn họ rời khỏi thành như vậy thì có thể làm gì được chứ, đoạt lại Hoang ư? Nên biết, mới vừa rồi chúng ta đã dùng mạng một người để đổi lấy khoảng thời gian hòa bình, đối phương cũng đã lập xuống huyết thệ, như vậy có thể bảo vệ năm trăm năm yên ổn, trong thời gian này chúng ta chỉ cần yên lặng chờ đợi cường viện xuất hiện là được, bọn họ đang phá hoại, đang gây tội!"
Thần sắc của bà đầy kích động mang theo sự tức giận, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo nhìn xuống những tu sĩ đang lao ra khỏi tường thành kia.
Phía sau bà, tất cả những người thuộc Kim gia đều dồn dập tỏ thái độ, nói rằng đám người kia quá kích động, đáng ra không nên rời khỏi thành. Trên thực tế bọn họ cũng rất muốn chỉ trích đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính thế nhưng lại không dám.