Đại chiến bắt đầu, Mạnh Thiên Chính tay cầm kiếm thai, kiếm khí tung hoành, trăm ngàn luồng thần mang xé rách vòm trời, bổ lìa sa mạc vô ngần, cảnh tượng làm người sợ hãi.
Dị vực có tồn tại tựa như ma tôn tiến lên nghênh chiến, thực lực cũng mạnh mẽ dọa người, nơi đây tựa như là Bá vương cái thế phục sinh giao thủ với Mạnh Thiên Chính.
Kiếm khí biến ảo, sóng gió cuộn trào, cuộc quyết chiến của đỉnh cao nhất ở nhân đạo!
Ai cũng không nghĩ tới Mạnh Thiên Chính sẽ đuổi thẳng ra ngoài, tay cầm kiếm rời khỏi Đế quan truy sát vô tận đại quân dị vực, ngông cuồng xuất thủ, đánh đâu thắng đó.
Vừa nãy, lần đầu tiên kiếm khí xuất hiện thì ánh máu liên miên, đầu người lăn lốc, vô số tu sĩ dị vực bị Mạnh Thiên Chính chém bay đầu, khí sát phạt ngập trời.
Ngay cả vị Chí Tôn đầy mạnh mẽ tới từ Đế tộc kia cũng đã bị kiếm khí ấy chém bay chiến xa cổ xưa bằng kim loại màu đen, khung chiến xa bị chém thành bốn mảnh bay vút lên cao.
Cảnh tượng khiến người người ngây dại, không cần nói tới những người bên trên Đế quan, dù cho là binh sĩ dị vực cũng ngạc nhiên không thôi, thân thể lạnh run, lại có người dám chủ động rời khỏi thành để đuổi giết bọn chúng!
Nên biết, trước kia dị vực ngông nghênh không ai sánh bằng, nắm thế chủ động trên chiến trường Biên Hoang, mà xưa nay Đế quan vẫn luôn tuân theo sách lược phòng thủ, ấy vậy mà hôm nay lại hoàn toàn thay đổi.
"Giết!"
Âm thanh uy nghiêm truyền vang dưới trời cao, hư không tỏa ra hoa sấm, từng ánh sáng đỏ đậm còn chói lòa hơn cả tia chớp xuất hiện.
Vị Chí Tôn tới từ Đế tộc kia xuất thủ, hắn khống chế một môn tổ thuật vô cùng huyền diệu giết thẳng về phía đại trưởng lão, từ trên bả vai chạy thẳng tới khớp khuỷu tay đều lan tỏa ra hào quang đỏ đậm, rất nhiều vị trí trên thân thể đồng loạt chuyển động, sát khí cuồn cuộn.
Boong!
Tiếng vang đinh tai, nắm đấm của vị Chí Tôn Đế tộc này cứng rắn tới kinh người, khiến cho tất cả mọi người đang đứng quan chiến trên Đế quan đều biến đổi sắc mặt, một quyền ấy đáng sợ tới dường nào?
Quá óng ánh, sợ còn chói lọi hơn cả mặt trời nổ tung, nó lan tỏa nơi ấy, ép sụp thiên địa, đánh thẳng lên mặt trên của kiếm thai và rồi bùng phát ra tiếng leng keng đầy đáng sợ.
Có mấy ai dám cứng rắn đỡ lấy kiếm thai? Thế nhưng vị Đế tộc này lại dám làm như thế.
Quyền ấn va chạm với kiếm thai lập tức bùng phát ra gợn sóng cực lớn, đều là do hào quang chói lóa lan tỏa mà thành.
Đương nhiên, đó cũng không phải là thứ đáng sợ nhất, làm người kinh sợ nhất chính là, nơi bả vai khớp khuỷu tay của cường giả Đế tộc lan tỏa ánh đỏ tựa như là dung nham vậy.
Những luồng ánh đỏ này bao trùm lấy đại trưởng lão, chúng không ngừng biến hóa trạng thái, lúc thì như miệng cự thú ngập tràn răng nhọn, lúc lại như ánh lửa cuồn cuộn không dứt.
Keeng!
Cuối cùng, những luồng ánh đỏ này ngưng tụ lại cùng một chỗ và hóa thành một chiếc lò to lớn và cổ xưa, nó hiện ra màu đỏ thẩm và mang theo ánh kim loại đầy lạnh lẽo.
Nhưng mà, nắp lò thi thoảng sẽ bị nhấc lên và xuất hiện ánh lửa cuồn cuộn, uy lực khiếp người.
Ầm ầm!
Lò lửa hóa lớn rồi đập mạnh xuống trấn áp Mạnh Thiên Chính, uy thế rất dọa người.
Nó không ngừng phun n**t t*nh hoa thiên địa, đạo tắc bát hoang tựa như bị nó nung nấu, toàn bộ bị hiệu lệnh tiến tới, nhận sự sai khiến từ nó.
Boong!
Mạnh Thiên Chính vung mạnh kiếm thai, quyết chí tiến tới, không hề sợ hãi gì cả, một chiêu kiếm bổ thẳng lên trên thành lò, kiếm khí như cầu vồng, óng ánh tới dị thường khiến hoa lửa tung tóe.