Mạnh Thiên Chính tay cầm kiếm thai Đại La, sát khí ngập trời, chiến y vàng óng mang theo vết máu đỏ sậm vang vọng leng keng, hắn tựa như là một ngọn núi Tiên đạo đứng sừng sững nơi ấy.
Trước cửa thành, không một ai có thể đứng, toàn bộ đều quỳ phục dưới đất, đó chính là khí phách khi Chí Tôn tức giận cũng như là uy thế khủng khiếp ấy gây nên, chúng sinh đều run rẩy.
Một luồng ánh sáng vút qua, tựa như là Chiến tiên ngút trời, Mạnh Thiên Chính tay cầm kiếm thai bật nhảy một cái đi tới trên tường thành, mang theo sát cơ lạnh lẽo vô tận.
Đồng thời, cả người hắn tựa như là một chiếc lò tiên vĩnh hằng màu vàng đang phóng ra ánh sáng xuyên thủng cả vũ trụ, đè ép cả thiên địa, ánh sáng huy hoàng khiếp người.
"Mạnh Thiên Chính!"
Tuy rằng trên tường thành có pháp trận mạnh mẽ bảo vệ, ngăn cản mọi thứ thế nhưng rất nhiều người sớm đã cảm nhận được gợn sóng cũng như khí thế quen thuộc ấy, bởi vì nó quá nồng đậm.
Dù thế vẫn khiến cho một đám sinh linh run rẩy, vẻ mặt biến thảm.
Kinh hãi kêu thành lời chính là một bà lão đứng bên cạnh Kim thái quân, lời vừa ra khỏi miệng thì cả người bà ta bay ngược ra sau, thân thể chia năm xẻ bảy rồi nổ tung.
Là do một luồng khí thế tạo thành chứ Mạnh Thiên Chính vẫn chưa hề xuất thủ, chỉ dùng ánh mắt đè ép tới thì đã khiến thân thể của bà ta nổ tung.
Đây chính là uy thế vô thượng ở đỉnh cao nhất của nhân đạo, không thể ngang hàng!
Mấy người bên cạnh Kim thái quân đều sợ hãi, có nam có nữ, đều là những lão bộc cả.
"Mạnh đạo hữu, ngươi có ý gì đây?" Sắc mặt của Kim thái quân biến đổi liên tục, một tay nắm chặt lấy chiếc gậy, các đốt ngón tay bấu chặt tới trắng bệch, đó là do dùng quá sức mà thành.
Trong lòng bà ta vừa có tức vừa có sợ, Mạnh Thiên Chính mang theo cơn tức giận đi tới đây, đó là khí thế muốn đại khai sát giới!
Những người khác thì nơm nớp lo sợ, âm thanh bụp bụp không dứt bên tai, đội ngũ của Kim gia đứng mũi chịu sào, những người đứng ở vị trí nơi ấy đều đồng loạt tê liệt bên trên mặt đất.
Đối diện với người đàn ông mạnh mẽ mặc chiến y trên người, đồng thời còn mang theo lửa giận, mang theo vô tận sát ý ấy khiến cho mỗi một người đều run rẩy từ tận thần hồn, hình thần gần như muốn nổ tung.
Trong giây lát, hết thẩy mọi người xụi lơ trên mặt đất đều ho ra đầy máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, không tự chủ run lẩy bẩy.
Bất kể là đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất hay là những người trẻ tuổi, trung niên đều sởn cả tóc gáy, là vẻ hoảng sợ xuất phát từ nội tâm, sợ hãi sâu sắc, không hề có một chút phản kháng nào.
"Tiền bối!"
Người của Đỗ gia lên tiếng.
"Ầm!"
Trong tích tắc ánh mắt của đại trưởng lão xoay chuyển thì tất cả mọi người của Đỗ gia đều bay ngược ra sau, cả người đều là vết rách đồng thời ói ra đầy máu tươi, run rẩy ngã ầm xuống dưới mặt đất.
Đây chính là khí thế của Chí Tôn, ánh mắt xẹt qua hư không tựa như là lôi đình vạn trượng giáng thế, tia chớp đan dệt, cảnh tượng khủng khiếp, người được gọi là đại thống lĩnh cũng đều phải nằm rạp dưới mặt đất, thân thể run lên cầm cập.
Đại trưởng lão nhấc theo kiếm thai cứ thế tiến lên, mỗi một bước hạ xuống là toàn bộ Đế quan như cộng hưởng theo, không ngừng chấn động, thanh thế dọa người.