Đế quan, phía trước một cung điện khổng lồ bên trong một vùng núi rộng lớn.
Dãy núi bạt ngàn, cổ thụ che trời, đá lớn ngổn ngang.
Đây chính là nơi bế quan của Mạnh Thiên Chính, từ sau khi hắn vào trong thì cũng không hề đi ra ngoài nữa, một chiếc đèn bằng đồng treo ở trước cửa cung điện và tim đen không ngừng lấp lóe.
Nó rất mờ tối, ở giữa cây đèn đồng ấy là tim đen chập chờn, ngọn lửa trên đó có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào, khiến người nhìn sợ hãi không thôi.
Bởi vì, đó chính là cây đèn chứa thần hồn của Mạnh Thiên Chính, đây cũng không chỉ là một món pháp khí với ý nghĩa bình thường, mà nó đang báo trước tình hình vô cùng không ổn của hắn, là đang dạo bước giữa sinh tử.
Chiếc hồn đăng bằng đồng này nối liền với khí tức của đại trưởng lão, biểu thị tình hình hiện tại của hắn.
"Đại trưởng lão!"
Một vài bóng người đứng phía trước cung điện khổng lồ, sắc mặt ai nấy cũng đều trắng bệch và khiếp sợ vô cùng, tình cảnh hiện giờ của đại trưởng lão vô cùng gay go, đang trong tình trạng không ổn định thì làm sao có thể xuất quan chứ?
Đây chính là thần niệm cũng như linh thân được phân ra của Thanh Y, Trường Cung Diễn, Thái Âm ngọc thỏ, tất cả đứng nơi đây và tràn ngập lo lắng.
"Ha ha..." Có người cười khẩy thế nhưng lại rất chói tai.
Ngoại trừ đám người Thanh Y ra thì còn có chân thân của những sinh linh khác nữa, bọn họ cũng tới đây thế nhưng cũng không hề nôn nóng gì cả, ngược lại vẫn ung dung thong thả.
Xoẹt!
Xa xa, thần quang chiếu rọi đồng thời rất nhiều bóng người xuất hiện và dung hợp với những thần niệm và linh thân kia, chân thân của đám người Thiên Giác nghĩ đã tới và đáp xuống mặt đất.
"Tránh ra!" Thanh Y quát khẽ.
Trong những ngày thường thì nàng rất nhẹ nhàng, tính khí cũng rất hiền dịu, thế nhưng lúc này lại rất tức giận, bởi vì chỉ trong chớp mắt ấy thì đã biết hết mọi chuyện đang xảy ra.
Đám người đầy ung dung ở phía trước kia đều là những người của Kim gia đã đuổi theo thần niệm cũng như linh thân của bọn họ tới đây, trước đây không lâu còn cố ý ngăn cản nữa!
Nhóm người này với lòng dạ khó lường, cố ý ngăn cản thần niệm của đám người Thái Âm ngọc thỏ, Thanh Y, không cho bọn họ tiến vào trong phạm vi của cung điện khổng lồ.
Đây có thể xem như là trở ngại chí mạng, khiến cho tin tức không thể lan truyền vào trong cung điện to lớn ấy, do đó khiến cho đám người Thanh Y, Thái Âm ngọc thỏ không cách nào thay đổi được kết cục phải đi ra khỏi Đế quan của Thạch Hạo.
Nếu không phải sau đó nhìn thấy được hồn đăng của đại trưởng lão không ngừng chớp tắt, bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt đi thì chỉ sợ bọn họ sẽ xuất thủ, toàn lực ngăn chặn lại.
Hiện giờ, bọn họ không hề làm bậy, không hề chặn đường nữa thế nhưng vẫn có thể thấy được vẻ cười khẩy trên môi, khiến cho mọi người cảm thấy rất khó chịu.
"Bản thân Mạnh tiền bối đang bị vây hãm trong nguy hiểm, ta khuyên các vị không nên quấy nhiễu, chúng ta đáng ra phải hộ pháp cho người mới đúng, chớ có ồn ào ở đây!" Một vị trung niên lên tiếng, đó là một vị đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất.