"Thạch Hạo!"
Nhóm người hét lớn, nhìn tế đàn trống không, sẽ không thể nào gặp lại bóng người ấy nữa, đám Thanh Y buồn bã rũ rượi.
Hắn cứ thế rời đi, có cơ hội sống hay không, còn có thể trở về nữa ư?
Người đã đi, bỏ lại binh khí, kiếm thai Đại La cắm sâu trong nền đá xanh, những binh khí khác cũng nằm ngay ngắn nơi đây.
Việc này làm người tiếc nuối, cố nhân đã đi, chỉ còn lại mỗi binh khí.
Nhưng mà, có một vài món binh khí rất đặc biệt, ví dụ như giáp trụ Lôi Đế, nó phát ra từng luồng ánh đen tựa như bị màn đêm ăn mòn vậy.
"Bộ giáp trụ này ngập tràn oán giận từ năm xưa, hiện giờ..." Sư tôn của Tề Hoành biến sắc thế nhưng cũng không thể làm được gì.
Giáp trụ Lôi Đế biến thành màu vàng đen trông rất kỳ lạ, không còn loang lổ gỉ sét nữa mà tựa như là một vực sâu đen ngòm vậy.
Xoẹt!
Một vị Vô Địch giả xuất thủ phong ấn sợ phát sinh chuyện ngoài ý muốn nào đó, kế tiếp giao cho Thiên Giác nghĩ.
Rất nhiều người thất thần trong giây lát rồi nhanh chóng bay lên tường thành cao vút trong trời xanh kia, muốn nhìn Hoang, là để tiễn đưa hắn.
Trên thực tế, dù cho là đám người Kim gia, Vương gia, Đỗ gia, Tỳ Hưu cũng đều muốn nhìn hình ảnh cuối cùng sau khi Hoang ra khỏi thành.
Tất cả mọi người đều bay vụt lên tận trời, tiến về bức tường cao lớn khí thế mênh mông ấy, rồi dõi mắt nhìn về trước.
Có thể thấy được từ phía xa, Thạch Hạo một thân một mình đến gần đại quân với giáp trụ lạnh lẽo, hắn đã đi tới phụ cận, chỉ có thể thấy được bóng lưng, thấy được thân thể ưỡn thẳng tắp ấy mà thôi.
Hắn ngẩng cao đầu đứng nơi ấy, một người đối mặt với kỵ binh bao la, không hề sợ hãi chút nào.
Đã cách Đế quan rất xa, Thạch Hạo sắp sửa bị đại quân với giáp trụ lạnh lẽo ấy nhấn chìm, chẳng mấy chốc nữa sẽ không thể nhìn thấy được nữa.
Vào lúc này, có một nhánh đội ngũ đi tới, tất cả đều cưỡi bên trên cổ thú, ngay cả những con thú cưỡi này đều được khoác lên giáp trụ, từng con với vẻ mặt dữ tợn lao về phía Thạch Hạo.
Trong giây lát, nội tâm của rất nhiều người trẻ tuổi đứng trên tường thành đều quặn đau.
Nhóm kỵ binh này không nhiều, chỉ tầm ba mươi mấy người, khoác bên trên giáp trụ màu đen, thú cưỡi răng nhọn miệng rộng, hình thể khổng lồ, cũng không biết là hung thú gì.
Mà những người cưỡi bên trên trong tay đều cầm lấy một thanh trường mâu cùng với thiên mâu đen ngòm, đều là những binh khí hạng nặng, toàn bộ chỉ thẳng về phía Thạch Hạo.
Tuy rằng chỉ có ba mươi người thế nhưng lúc chạy tới thì tựa như những ngọn núi nhỏ đang di động, khiến mặt đất cộng hưởng theo, ầm ầm rung động.
Keeng!
Có thể nghe được âm thanh rung vang của binh khí phát ra, bọn họ lao nhanh tới Thạch Hạo, không chút do dự nắm chặt thiên mâu đâm thẳng tới.