Tế đàn phát sáng, bên trên có điêu khắc những ký hiệu cổ xưa tựa như nối liền với kỷ nguyên khác, mang theo khí tức hồng hoang, bên trong mỗi một ký hiệu tựa như có một con hung thú thời tiền sử đang ngủ đông.
Bóng người của Thạch Hạo mờ ảo, bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất.
Đây chính là truyền tống trận to lớn cao cấp nhất được để lại từ cổ đại, chỉ cần bước vào trong thì tựa như đi tới một không gian thứ nguyên.
Ra vào tòa thành trì này rất là nghiêm ngặt, cần phải có đại nhân vật trong thành khống chế tế đàn, lúc này chỉ cần kích hoạt truyền tống trận thì Thạch Hạo sẽ có thể rời đi bất cứ lúc nào, sẽ tiến vào trong quân địch mênh mông, và sẽ không bao giờ có thể quay trở lại nữa!
"Để ta nói bọn họ phát huyết thệ!"
Kim thái quân lên tiếng đầy bình thản như trước, bước một bước ra khỏi khu vực tế đàn bên dưới cửa thành, và lần nữa đứng bên trên bức tường thành hùng dũng ấy.
Đồng thời cũng có không ít người đi phía sau, những người này đều là nhân vật quan trọng của Kim gia cùng với những người đi theo của bọn họ.
Đương nhiên, đám thống lĩnh của các đại tộc như Đỗ gia, Tỳ Hưu cũng muốn quan sát quá trình được gọi là thành lập huyết thệ kia, muốn tận mắt nhìn thấy thời kỳ hòa bình ấy.
"Bà già chết tiệt này, nóng vội vậy luôn hả?" Thiên Giác nghĩ chẳng sợ trời chẳng sợ đất, tức giận nói, cũng chẳng hề sợ người khác nghe thấy.
Cách đó không xa, đám người thuộc Kim gia trở nên lạnh lùng, nhiều người liếc nhìn về phía nơi đây mang theo khí tức đầy lạnh lẽo.
Thậm chí, có người hừ lạnh đầy lạnh lùng biểu thị sự cảnh cáo, và cũng là đang đe dọa.
"Cổ họng của ông có vấn đề à, hừ hà gì đó hả?!" Thiên Giác nghĩ trừng mắt mắng.
"Các ngươi nên biết thân biết phận thì hơn!" Có người thuộc đội ngũ của Kim gia trách.
"Nhìn thấy mặt mũi các ông thì càng khiến ta bực tức hơn, các ông là sinh linh trong Đế quan này hả, vậy mà còn cố ý ép người khác phải rời khỏi thành! Còn mặt mũi gì mà làm mưa làm gió trước mặt ta chứ, ngoan ngoãn trốn sau lưng bà già kia là tốt nhất, cứ đứng đó làm chướng mắt coi chừng chúng ta hợp lực tấn công đó!" Thiên Giác nghĩ tức giận nói.
"Người trẻ tuổi, chớ có hàm hồ, giọng điệu như vậy rất dễ gặp chuyện không may đó." Có người lạnh giọng nói.
"Cút!" Thiên Giác nghĩ chỉ nói một chữ.
Lúc này, dù cho là Thanh Y vốn rất hiền lành cũng sinh nóng giận, nhìn thẳng về đám người ấy.
Cũng trong lúc đó, đám người trẻ tuổi tới từ Ba ngàn châu như Trường Cung Diễn, Thập Quan vương, Ma nữ, Trích Tiên... cũng đều đứng dậy lạnh lùng nhìn những người đó.
Dù cho là Thạch Nghị cũng mở to Trùng Đồng, ánh sáng hỗn độn lan tỏa nhìn chằm chằm tới.
Sau đó là Đại Tu Đà, tiểu Thiên vương, Lam Tiên, thậm chí là Thác Cổ Ngự Long, Tề Hoành, Vệ gia Tứ hoàng bên trong Đế quan cũng đứng lên nhìn chằm chằm đám người ấy với vẻ mặt đầy căm giận.
Vả lại rất nhiều tu sĩ, đại thống lĩnh của các tộc với vẻ mặt chẳng lành, mang theo ý lạnh lộ sát khí cũng nhìn bọn họ.
"Tiền bối, người xem kìa..." Có người thuộc Kim gia nhìn về phía vị Vô Địch giả.
"Câm!" Sư tôn của Tề Hoành, nguyên bản là chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh quát lớn, trong nháy mắt những người ấy tái nhợt sắc mặt, khóe miệng rỉ máu, cả người thiếu chút nữa đã nổ tung.
Những người này run rẩy không dám nói bậy nữa, tất cả đều phóng lên trời cao rồi bay về phía tường thành, nơi đó đều là nơi tụ tập của các tộc nhất trí giao ra Thạch Hạo.