Cục diện tốt nhất, sẽ tự thành một Cấm khu, bảo vệ những người cần bảo vệ.
Đi kèm với vẻ mặt cô đơn của Thạch Hạo là lời nói bình tĩnh khiến người khác chua xót, một người trẻ tuổi có công lao to lớn thế nhưng lại bị ép tới một nước này.
Một ít đại tu sĩ không thể nào chịu đựng được nữa muốn bước lên ngăn chặn lại.
Thế nhưng, Kim thái quân lạnh lùng liếc nhìn, khí thế của Chí Tôn ấy khiến không một ai có thể ngang hàng, tựa như là một con cự long dõi mắt nhìn giun dế, cách biệt quá xa!
"Hoang, ngươi có ý gì hả, giải thích kỹ chút xem nào!" Cách đó không xa có một người đi theo Kim gia chất vấn.
Hắn là một tên đại thống lĩnh sớm đã đặt chân vào cảnh giới Độn Nhất nhiều năm, mạnh mẽ vô cùng, hiện giờ đang cưỡi bên trên một con rắn chín đầu khổng lồ nhìn về nơi đây.
Thực ra, những người khác của Kim gia cũng rất muốn hỏi rõ, bởi vì cảm thấy lời nói của Hoang quá chói tai, làm bọn họ cảm thấy không được thoải mái.
"Ngươi có ý gì hả, tự thành một Cấm khu, dù cho ngươi có năng lực trở về thì cũng sẽ không tham dự cuộc đại chiến ngày sau ư, thật sao?" Có người lớn tiếng hỏi.
"Ngươi đang ghi hận trong lòng đó à, cảm thấy mình chịu phải oan ức cho nên oán giận Đế quan?" Có người thẳng thắn hơn nữa.
Đội ngũ của Kim gia cũng như Vương gia đều lộ vẻ không lành, đồng thời cũng rất kiêng kỵ không thôi, nếu như có một ngày như vậy thì liệu Hoang sẽ vung đồ đao về phía bọn họ?
Rất nhiều người tập trung cao độ, bởi vì thiên tư của Hoang rõ ràng như ban ngày, hiện giờ mà đã lợi hại như vậy rồi, nếu cho hắn thời gian để trưởng thành thì cũng khó mà nói sẽ tiến tới được bước nào.
"Các ông có tư cách gì mà chất Thạch Hạo chứ?" Thanh Y lên tiếng, những người trẻ tuổi khác như Thiên Giác nghĩ cũng không hề cam lòng, từng người lần lượt lên tiếng trách móc.
"A!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng, trong mắt có sự xem thường và cũng có chút bất đắc dĩ, nói: "Nếu như ta có lòng dạ này thì sẽ không liều mạng tới dị vực, sẽ không liều chết chém giết ở bên ngoài Biên Hoang, càng không thể nào sẽ đồng ý đi tới dị vực để chịu chết như hiện giờ."
"Vậy ngươi... có ý gì?" Người của Đỗ gia hỏi.
"Vừa nãy chính ngươi nói thế còn gì." Cường giả của bộ tộc Tỳ Hưu lên tiếng.
"Tiến vào dị vực, nếu như may mắn không chết thì ông cho rằng bọn họ sẽ yên tâm chắc, tất nhiên sẽ có thể tác động tới nhân quả huyết thệ cũng như vận dụng những thủ đoạn khác, trong tương lai sau này ta chắc chắn sẽ không thể ra tay giúp đỡ các ông được." Thạch Hạo lên tiếng đầy nhẹ nhàng, bởi vì hắn không chỉ thở dài vì loại kết cục như vầy, mà còn cảm thấy lạnh lẽo vì bị người khác đặt nghi vấn.
Đám người cứng họng chẳng biết nói gì cho phải, đồng thời cũng thấy lúng túng vô cùng, chẳng phải là bọn họ đang lấy lòng dạ tiểu nhân để so với lòng dạ quân tử đấy sao.
"Không, đừng nên xuất quan!" Lúc này, đám người Thiên Giác nghĩ, Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn đều xông tới ngăn Thạch Hạo lại, không muốn hắn rời đi.
Bởi vì, lần đi này ngập tràn biến số, không thể nào đoán trước được.
Tuy rằng vừa nãy bọn họ rất tức giận, rất muốn Thạch Hạo cứ qua bên đó quách cho xong, thế nhưng tới lúc này cũng không một ai muốn Thạch Hạo rời đi, nếu như có lựa chọn thì ai lại chọn làm kẻ xa xứ chứ?
Đồng thời bọn họ cũng đang lo lắng cho an nguy của Thạch Hạo, tuy rằng thân phận của Chí Tôn Đế tộc ngồi bên trong chiếc xa màu đen kia rất cao quý, thế nhưng lời nói của hắn có thể tin tưởng được ư?
Thạch Hạo đã giết quá nhiều kẻ địch ở ngoài Biên Hoang, chỉ với một thân một mình chôn giết mấy ngàn người, dù cho là đại tu sĩ cũng đã chết đi tới mấy trăm người, đây là chiến tích đáng sợ tới cỡ nào chứ.
Có thể nói, một khi hắn tiến vào giới kia thì cừu địch khắp nơi, vô số sinh linh và chủng tộc đều có oán cừu với hắn, trong hoàn cảnh tồi tệ như vậy thì hắn có thể sống sót ư?
Hoặc là, hắn chỉ cần mới qua thì đã bị một đại nhân vật của tộc nào đó liều mình g**t ch*t cũng không chừng.