Ai cũng không nghĩ tới, Chí Tôn Đế tộc bên trong chiến xa màu đen kia sẽ đánh giá Thạch Hạo cao như vậy, gián tiếp hứa hẹn như thế.
Một người lại có thể trở thành Vương tộc, thậm chí còn có thể vượt qua nữa, gặp Đế tộc không cần vái, đứng ngang hàng, đây là địa vị siêu nhiên tới cỡ nào chứ?
Nên biết, trong lịch sử cũng chỉ có những sinh linh có thực lực nghịch thiên thật sự như Cô tộc, Sa đọa Huyết Hoàng, chỉ có nhân vật mạnh mẽ có thể quyết định tới chiến cuộc thì mới được kính trọng như thế.
"Tên nhóc họ Thạch, sao ngươi không lên tiếng?" Thái Âm ngọc thỏ tức tối, đau lòng thay cho Thạch Hạo.
Nếu như Thiên Giác nghĩ chưa từng thề sống thề chết với dị vực, có thù chém phụ giết huynh thì rất muốn khuyên Thạch Hạo cứ qua bên đó mà sống, bởi vì lời nói của Kim thái quân đã khiến lửa giận cửa nó sục sôi, không cam lòng như vậy.
Thạch Hạo đã lập công lao như vậy thế nhưng vừa mới trở về lại bị xem như là món hàng dùng để giao dịch, đây là chuyện đáng thương tới cỡ nào chứ?
Đổi lại là bất cứ người nào thì cũng sẽ phản kháng, việc này là đang ép buộc hắn, không thể nhẫn nhịn được.
Có không ít người ở nơi này từng lên tiếng bảo vệ Thạch Hạo, không chỉ là đám trẻ tuổi mà còn có những người thuộc thế hệ trước quanh năm đối chiến với dị vực.
Đặc biệt là những vị đại tu sĩ từng trải qua vô vàn cuộc chiến, tắm rửa trong máu và lửa cũng tức giận thay cho Thạch Hạo, can thiệp vào chuyện bất bình, bọn họ căm hận sinh linh của dị vực, dành cả cuộc đời để chiến đấu với chúng, ai nấy cũng đều kiên cường không thôi.
Chỉ là, Kim thái quân quá mạnh, thân là Chí Tôn đồng thời cũng đã tìm ra được một con đường có thể bảo vệ sự an bình cho Đế quan, việc này khiến cho rất nhiều người bất đắc dĩ.
"Làm việc không thẹn với lòng, nên làm gì thì cứ làm, cứ theo bản tâm mà lựa chọn!" Thanh Y vô cùng xinh đẹp lên tiếng, áo trắng như tuyết, gương mặt tinh xảo, thanh lệ xuất trần, thế nhưng lúc này lời nói của nàng không thể nào rành mạch, không thể êm dịu như trước.
Lời này khiến cho rất nhiều người chấn động, đặc biệt là mấy vị đại tu sĩ kia, ví như cường giả trung niêm cưỡi bên trên Thôn Thiên thú, đại kỵ sĩ đứng trên đầu Ngân Hống tựa như ngọn núi nhỏ, còn có một vài đại thống lĩnh của các tộc, tất cả đều trông lại và cuối cùng không ít người đều gật đầu.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, đây chính là một loại nhân tính và nhân tâm nào đó.
Những đại tu sĩ đầy cộc cằn, những người theo trường phái chủ chiến, một đám sinh linh ngày thường sẽ chém giết đầy tàn khốc với dị vực, tất cả đều nghiêng về phía Thạch Hạo, đều bất bình thay cho hắn.
Thử nghĩ mà xem, lập xuống nhiều công lao như vậy thế nhưng lại chịu đãi ngộ không công bằng như thế, ai có thể không lạnh lòng chứ?
Đương nhiên, cũng có vài người không tỏ thái độ gì, thậm chí còn có người bất mãn nhìn chằm chằm Thạch Hạo, những bộ tộc này đều hi vọng sẽ sớm kết thúc cuộc huyết chiến, sẽ đổi lấy một đoạn thời gian hòa bình.
Số lượng nhân khẩu bên trong Đế quan khổng lồ vô số, chủng tộc đa dạng cho nên có rất nhiều sinh linh với những lựa chọn riêng của mình, có người đồng ý với Thạch Hạo và dĩ nhiên sẽ có người phản đối.