Bên ngoài Đế quan, từng tấm từng tấm pháp chỉ bay lên không và bốc cháy, tựa như đang cử hành một loại nghi thức cúng bái cổ xưa nào đó.
Bên trong sa mạc cát vàng rộng lớn cũng vang lên tiếng kèn lệnh, tựa như có ngàn vạn đội binh hùng mạnh đang tiến công hướng về phía Đế quan.
Thiên Uyên tựa như một cái phễu to lớn úp ngược, không ngừng chuyển động ở đây, phát ra tiếng ầm ầm, có tia chớp màu đen đan xen, có mưa máu trút xuống.
Ngoài ra còn có tiếng khóc của những nhân vật Tiên đạo mơ hồ hiển hiện trong mưa to gió lớn, giống như có rất nhiều sinh linh cổ xưa thức tỉnh, tất cả đều đang gầm nhẹ.
Cảnh tượng kia vô cùng kh*ng b*, theo pháp chỉ nơi sâu trong sa mạc vô ngần bay lên cúng bái chiến trường khiến bên dưới Thiên Uyên xảy ra biến hóa kinh người.
Lại dường như ngày tận thế sắp sửa kéo tới, tia chớp màu đen, sấm sét màu máu đan vào nhau, quấn vòng quanh nhau, càng có thêm mưa máu giàn giụa đua nhau trút xuống.
Trời lập úp, đất run rẩy.
Cả tòa Đế quan khổng lồ, tường thành còn được xây từ những ngôi sao tàn lụi nhưng bây giờ cũng đang rung động, tựa như muốn sụp xuống.
Đó là một luồng khí tức kỳ lạ đang tràn ngập, đang lan truyền, phá hủy ngàn tỉ dặm nhân gian, không bờ không bến bao phủ trên trời dưới đất!
"Vương Bất hủ cuối cùng cũng hoàn toàn thức tỉnh rồi sao, bọn họ muốn ra tay rồi!"
Bên trong Đế quan, một ông lão phút chốc mở mắt b*n r* hai luồng ánh sáng lạnh lẽo, lão đã ngồi xếp bằng ở đó không biết bao nhiêu vạn năm rồi, bụi trần phủ đầy trên người.
Thậm chí ngay cả trên khuôn mặt cũng tràn đầy bụi đất, bao trùm toàn bộ thân người như một pho tượng đất.
Đây là một vị Vô địch giả bên trong Tổ đàn, cho dù khi hòm gỗ mục được mang về lão cũng đều không xuất thế, hiện tại bởi cảm nhận được sự biến hóa của ngoại giới lão mới thức tỉnh.
"Sức mạnh bất hủ... " Các nơi khác cũng có người than nhẹ.
Ngay cả Kim Thái Quân cũng vậy, bà đứng trên một ngọn núi cổ ngóng nhìn về cuối chân trời, dù cho có Đế quan bảo vệ thì trong nội tâm của bà vẫn có một loại cảm giác run rẩy.
Bởi vì đó là khí tức tràn ngập lao tới của Vương Bất hủ.
Cho dù là có Đế quan phòng ngự nhưng loại gợn sóng thần bí kia phảng phất vẫn có thể xuyên thấu.
Tuy nhiên, cái này cũng không có tính phá hoại mà chỉ là một loại uy thế nhàn nhạt, khiến cho trong lòng các Chí Tôn cũng có một loại hồi hộp cùng một loại ngột ngạt.
Cũng chỉ có bọn họ mới có thể cảm nhận được còn những người khác thì không phát hiện, chỉ biết rằng bên ngoài biên quan sắp có biến đổi kịch liệt, thế nhưng không đạt đến cấp bậc kia thì không thể lĩnh hội được uy h**p khủng khiếp đến từ Vương Bất hủ.
Giống như con nai nghe tiếng sư tử mà run rẩy trong khi con kiến thì lại không phát hiện.
Con kiến, chính là hầu hết những tu sĩ từ cảnh giới Độn Nhất trở xuống.
Đương nhiên điều này cũng không phải là tuyệt đối, cũng có cá biệt tu sĩ cảnh giới thấp cảm nhận được, chẳng hạn như Thạch Hạo, nội tâm hắn xao động, cảm giác như có một ngọn núi Tiên hùng vĩ đè ở trước mặt, muốn trấn áp hắn.
Đế quan trong tình trạng phong ấn, ngoại giới không cách nào tiến vào.
Chỉ có thông qua truyền tống trận mới có thể vào thành.
Thế nhưng hiện tại lại có một mặt tường thành mở ra, và có người đã leo lên thành trì cổ xưa hùng hồn, cao tới tận trời kia để ngóng nhìn về hướng dị vực.