Kim Dật lần nữa hoa nở đầy mặt, máu tươi chảy dài, thê thảm không chịu nổi. Kim Hỗn xương mũi bị đạp gãy, thất khiếu chảy máu. La Hàn bay cả hàm răng, trộn lẫn cả máu. Thích Lâm thì đứt đôi xương sống, ngã nhào trên mặt đất.
Quả thực, bốn đại cao thủ người này thảm hại hơn người, người nào cũng vô cùng chật vật, uất ức muốn chết và cũng đã phát điên cả rồi.
Kết quả này, đừng nói là bọn họ không thể chấp nhận được mà ngay cả những sinh linh ở chung quanh ai nấy đều trợn mắt ngoác mồm, khó mà tin nổi. Dù gì cũng là bốn đại cao thủ cảnh giới Độn Nhất, cứ thế bị Hoang quật ngã rồi sao?
Quá kỳ lạ mà. Tất cả mọi người đều cảm thấy chuyện này rất hoang đường. Đây là những đại tu sĩ thành danh lâu năm, bên trong Đế quan có được uy danh cực cao, kết quả lại không đánh lại một tên nhóc vắt mũi chưa sạch tầm hai mươi mấy tuổi!
Rất nhiều người vẫn đang trong tình trạng hóa đá, từ đầu đến cuối đều cảm thấy hoang đường, thật sự rất không hiểu, tại sao việc 'xin đánh của bốn đại cao thủ lại trở thành sự thật?
"Thiệt là thê thảm. Nhìn coi, Kim Dật vốn là tiên phong đạo cốt, hiện tại tóc bạc bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn. Nhầm, phải nói là một cái mặt già nua tựa như một đóa hoa vậy."
Có thể nói loại lời châm biếm này tự nhiên chính là Tào Vũ Sinh, hắn là người đầu tiên hồi phục lại tinh thần và đứng đó cười nhạo.
"Cái đóa hoa này hơi bị héo à nhen, không chút tươi tắn gì cả." Thái Âm thỏ ngọc hùa theo.
"Một nhóm đều đã lớn tuổi rồi, ngươi thật sự còn rằng bọn ổng có thể nặn ra nước sao, những đóa hoa tàn này chính là những đóa hoa lãng mạn màu máu." Tào Vũ Sinh cười ha ha.
Một đám người đều lộ ra thần sắc cổ quái, bao quát cả những người vốn có địch ý với bọn họ. Còn mấy người trẻ tuổi như Thanh Y, Đại Tu Đà, Thác Cổ Ngự Long thì từ lâu đã không nhịn được mà cười ồ cả lên.
Bốn đại cao thủ tức giận, lần này quá thê thảm, là một chuyện vô cùng nhục nhã, chắc chắn cả đời khó mà quên được, lại bị một tên trẻ tuổi đánh thành bộ dáng này.
"Tìm... chết!" La Hàn quát. Trông hắn còn đang trong độ tuổi trung niên, rất là oai phong mạnh mẽ, nhưng bộ dáng hiện tại thì lại quá thê thảm.
Bởi vì cả hàm răng của hắn đều đã rụng sạch, bị một tát đầy tàn nhẫn của Thạch Hạo đánh lên trên mặt khiến ngũ quan vặn vẹo, biến hình từ lâu, ngay cả cái đầu cũng suýt chút nứt ra.
"Ông chú, ông đã là trung niên, sắp bước sang lão niên rồi, hàm răng đều mất sạch lại vẫn còn tức giận lớn như thế, nên uống nhiều trà hoa cúc đau khổ để hạ nhiệt nhé!" Thỏ nhỏ đứng đó chế nhạo.
Sắc mặt La Hàn tái xanh, thò ra một bàn tay lớn chộp về phía Thái Âm thỏ ngọc, hắn thật sự tức điên lên rồi, lần này mặt mũi mất hết lại còn bị một đứa con gái cười nhạo khiến hắn thẹn quá hóa giận.
Thế nhưng chờ đợi hắn chính là Hoang, sớm đã bay lên khỏi người Hoàng Kim sư tử, đón lấy hắn và đấm xuống mấy quyền.
Thân thể La Hàn rung bần bật, máu phun phè phè, cả người bay ngang, bởi vì nắm đấm của Thạch Hạo đánh lên ngực khiến hắn khó thở, thần hồn không ổn định nên ăn phải thiệt thòi lớn.
"Ta đến đánh ngươi!" Kim Hỗn hét lớn. Hắn vọt tới, nãy giờ đã vô cùng phẫn nộ, lần này mất hết mặt mũi sao chịu giảng hòa?
Đáng tiếc hắn đã đánh giá cao chính mình, luôn cảm thấy không cam lòng vì lý do sơ sẩy chứ không hề đánh giá đầy đủ chênh lệch giữa hai bên.
Lần này, Thạch Hạo nắm Lôi đế ấn đánh lên người hắn mấy quyền, vài tia chớp liên tiếp bắn trúng trong đó có một tia càng là xuyên thủng thân thể hắn!