Hết tết rồi, lại bước vào công việc hàng ngày thôi.
=================================
Một đám sinh linh xông tới, chủng tộc nào cũng có, tu vi phân bố từ cảnh giới Thiên Thần đến cảnh giới Độn Nhất.
Bởi vì, việc Hoang trở về đã tạo thành náo động to lớn. Lúc này thấy hắn tranh chấp cùng người khác ở đây thì sao có thể không khiến người ta chú ý chứ.
Đương nhiên, cũng có một đám người đứng chung một chỗ như cùng chung một mối thù với Thạch Hạo.
Mấy người chống đối cũng như quát mắng Thạch Hạo cũng đứng trong nhóm này, tất cả đều cười khẩy về phía Thạch Hạo.
"Cái đám này là ai mà đáng ghét thế!" Thái Âm thỏ ngọc nhỏ giọng nói.
Mấy người trẻ tuổi đi cùng nhau, khi nhìn thấy phía đối diện đen nghìn nghịt đều cau mày, những người kia muốn đối đầu ư? Có thể sẽ phát sinh xung đột sao!
Bình thường, những sinh linh trong sân diễn võ đều là phần tử hiếu chiến. Bọn họ đến đây tu hành cùng bế quan thì ít mà đánh nhau thì nhiều.
Bởi vì, nếu muốn tu hành cũng như bế quan thật sự thì đều sẽ chọn nơi yên tĩnh. Tất cả các tộc đều có những khu tịnh thổ tu luyện rất tốt.
Vì vậy, sinh linh ở đây tuyệt đối đều là những kẻ nóng máu, hiếu chiến, rất dễ gây chuyện!
"Những người xem náo nhiệt đều đến từ các tộc, còn cái đám tu sĩ tụ tập cùng một chỗ, mang theo địch ý và liên tục cười lạnh thì đa số là người theo đuổi của các tộc như Kim gia, Vương gia, hoặc chính là những người trong các đại tộc đó."
Có người nhận ra thân phận của bọn họ nên lên tiếng nhắc nhở mấy người Thạch Hạo cùng Thái Âm thỏ ngọc.
"Hứ, còn do dự cái gì hả, lấy lệnh bài chiến công của ngươi ra và đi lĩnh chiến công đi, chúng ta muốn xem thử tới tột cùng đã giết được mấy người mà đáng để ngươi đắc ý huênh hoang như thế." Có người phía đối diện cười gằn.
Cái gọi là lệnh bài chiến công chính là một tấm quân bài*, có thể ghi chép số lượng kẻ địch mà tu sĩ ở Đế quan giết được.
(*): Thẻ bằng xương.
Thạch Hạo vẫn còn nhớ rất rõ, khi hắn lần đầu tiên ra trận thì bên trong chiến Tr**ng S* mạc vô ngần có một vị tu sĩ già tặng cho hắn một cái, lúc đó hắn không rõ vì sao nhưng sau khi giết địch thì mới biết được.
"Quá nông cạn, chỉ giết được vài kẻ địch đã tự cho rằng mình lập được công to, dám vội vội vàng vàng đến lĩnh chiến công như thế, thật sự là buồn cưởi." Một tên khác cười nhạo.
Thạch Hạo lạnh lùng nhìn về phía đối diện. Sau khi biết đám người này thuộc họ Kim, họ Vương cùng với người của những bộ tộc căm thù mình thì ánh mắt của hắn rất lạnh giá, thu hồi lại vẻ ôn hòa.
Cái đám người theo đuổi cùng với dòng chính của các tộc này chưa hề từ bỏ ý định, muốn tiếp tục kiếm chuyện với hắn sao?