Ông lão một chân cười khổ, nói: "Ta chỉ là tôi tớ của một giới, ngươi nghĩ xem làm sao ta có thể biết nhiều hơn nữa?"
Hắn tự giễu, dù trong mắt người khác thì thân phận của hắn không bình thường, nhưng vẫn chỉ là một kẻ hầu cận, cơ bản không phải là thành viên trong dòng dõi chính thống của Cấm khu.
Thế nhưng, hắn vẫn giảng giải một chút, môi mấp máy, chủ yếu là nói cho những vị Chí Tôn nghe thế nhưng Thạch Hạo cũng nghe được, bởi vì hắn cũng đang ở trong cung điện đổ nát này.
"Có lẽ, đây là một buổi hoàng hôn yên tĩnh trước khi bóng tối kéo đến, không ai có thể chạy trốn được." Vẻ mặt của ông lão cực kỳ nghiêm túc, nặng nề nói ra.
Những lời này khiến người nghe cảm thấy trong lòng ngột ngạt, ngay cả Chí Tôn cũng phải xoay chuyển ánh mắt tựa như có từng chòm sao lớn lụi tàn, chứng tỏ đáy lòng của bọn họ không thể bình tĩnh.
"Chẳng bao lâu nữa buổi hoàng hôn nhuốm máu sẽ phủ xuống, đây chính là một góc tương lai mà chủ nhân ta có thể nhìn thấy. Xin các vị trân trọng, tự sắp xếp ổn thỏa." Ông lão một chân thở dài.
Bởi vì, dựa theo cảnh tượng mà tự thân hắn nhìn thấy cùng với việc nghe qua tiếng thở dài của vị chủ nhân kia, hắn sợ rằng ngay cả Cấm khu cũng sẽ bị ảnh hưởng, chẳng ai có thể tách biệt ở bên ngoài.
"Tại sao lại như vậy, chẳng hay ngài có thể nói chi tiết hơn được không?" Kim thái quân thay đổi sắc mặt; từng tia sáng lóe lên trong đôi mắt già nua của bà ta, từng ngụm khí hỗn độn nồng nặc bao trùm bên ngoài cơ thể.
"Mặt trời nhuốm máu rơi rụng phía trời Tây, sau đó có lẽ chẳng thể nào nhô lên lần nữa." Ông lão bèn trả lời, đây đã là điểm giới hạn trong sự hiểu biết của mình. Đó cũng chính là số ít câu mà chủ nhân bên trong Cấm khu từng nói ra sau khi suy tính.
Đây là điềm báo cho sự kiện gì? Từng vị Chí Tôn bên trong tòa điện vỡ nát đều im lặng, từng cảnh tượng thây chất thành núi, máu chảy thành sông hiện ra trong tròng mắt của mỗi người. Bọn họ đang suy đoán, hoặc là suy diễn!
Cái gọi là hoàng hôn, cái gọi là nhuốm máu, khái niệm mặt trời không bao giờ nhô lên được nữa, tất cả những điều đó mang ý nghĩa sẽ có một sự kiện đầy máu tanh trước khi bóng tối phủ xuống. Sau đó, cả vùng đất này sẽ thật sự chìm trong bóng đêm cũng như sự tàn khốc vô cùng qua tháng năm dài đằng đẵng.
Đây là theo cách hiểu của bọn họ, không phải là mặt trời thật sự biến mất, mà là do bóng tối bao phủ vĩnh viễn mà thôi.
Qua một thời gian dài, không ai lên tiếng bên trong tòa điện đổ nát. Bọn họ đang tự suy nghĩ trong yên lặng.
Có vài tiếng than thở nhẹ nhàng vang lên rồi tan biến theo từng làn gió.
Mong muốn phỏng đoán tương lai càng lúc càng trở nên khó khăn, bọn họ khó có thể lay động một sự ngăn chặn vô hình nào đó. Mọi thứ cực kỳ khó hiểu hơn trước đây, chứng tỏ điều mà họ muốn biết liên lụy đến quá nhiều, càng lúc dính dấp đến nhân quả càng lớn hơn!
Sau đó, mấy vị vô địch này hợp tác, cùng nhau nghiên cứu chiếc rương gỗ kia, mong muốn tìm ra biện pháp mở rương. Thế nhưng, kết quả lại khiến cả bọn phải thất vọng, chẳng biết phải làm sao với nó.
"Các ngươi xem thử đi."
Rương gỗ được đưa đến phía ngoài điện thờ, truyền tay liên tiếp qua từng người để họ cùng nghiên cứu.
Cùng lúc này, bên ngoài tường thành của Đế quan, có vài bóng người lạnh lùng đang đứng yên, tựa như ma tôn cái thế!
Bên cạnh đó, có vài bóng người khác xuất hiện nơi cuối đường chân trời. Từng kẻ một đứng song song nhau, thân sừng sững, tựa như đại ma vương đỉnh thiên lập địa, hơi thở mạnh mẽ; ai ai cũng im lặng không nói một lời.
Đây chính là Chí Tôn của dị vực. Bọn chúng đuổi giết Mạnh Thiên Chính đến tận đây nhưng tiếc là thất bại, không thể bắt được hắn.
"Tiếc thay, chỉ có mỗi Mạnh Thiên Chính ra khỏi thành." Có người tiếc nuối.
Bởi vì, bọn họ tách nhau mai phục tại một vài vị trí quan trọng trên đường đi, chuẩn bị đánh lén những vị Chí Tôn khác bên trong Đế quan. Thế nhưng, sự mong chờ của bọn họ cuối cùng cũng chỉ là tiếc nuối.
Sớm biết như vậy, nếu chịu tập trung sức mạnh lại cùng nhau, bọn họ tin chắc Mạnh Thiên Chính khó có thể sống sót quay về.
Lần này, dị vực đã chuẩn bị đầy đủ cho một trận chiến hòng phục kích vài vị Chí Tôn bên trong Đế quan, đáng tiếc thay lại chỉ có một mình Mạnh Thiên Chính ra khỏi thành mà thôi.