Tổ đàn, cũng được gọi là Tổ tế đàn.
Nơi đây, cảnh tượng đổ nát, tranh đá cổ xưa san sát, ẩn giấu tàn tích của lịch sử, rất nhiều thứ được lưu lại từ những cuộc đại chiến hơn kỷ nguyên trước.
Nơi đây là nơi trung tâm nhất trong Đế quan, là nơi thần thánh nhất.
Nơi đây có tàn cốt của các bậc tiền bối, có bia văn của Tiên, có nơi thờ cúng trường tồn từ tuyên cổ, còn có những căn nhà đá bị phong kín, nghe đâu bên trong có người đã toạ quan tới cả một kỷ nguyên mà vẫn chưa đi ra.
Mà mấy vị cường giả Vô Địch bên trong Đế quan thì quanh năm suốt tháng ở nơi này, trừ phi là phát sinh đại chiến nếu không sẽ không bao giờ lộ diện.
Nghe nói, số tuổi của những người này đều lớn hơn mấy người MạnhThiên Chính, Vương Trường Sinh, Kim thái quân, đều là những tồn tại cùng cấp bậc.
Đại lộ kim quang rất to lớn, nó xuyên qua không biết bao nhiêu vạn dặm mang đám người Thạch Hạo tới phía ngoài khu vực này, lúc này cả đám đều đang đứng bên trên mặt đất.
Từ xa nhìn lại, sương mù mờ ảo, gạch ngói tường đá ngổn ngang, sự loang lổ bên trên các bức tranh đá, sự tang thương của lịch sử, khiếm khuyết nhưng lại nặng nề, tựa như là một bộ lịch sử cổ xưa vẫn trường tồn phả thẳng vào mặt.
Cảnh phía trước tuy rằng hoang vu thế nhưng hiện tại lại chẳng hề thiếu nhân khí, nơi đây náo nhiệt vì sự xuất hiện của rất nhiều người, không ngừng bàn tán trò chuyện rất sôi nổi.
Bọn họ đều là những người có tiếng tăm trong các tộc, nhân số rất nhiều, chí ít không dưới mười vạn người.
Những sinh linh này sau khi nhận được tin tức rằng, Hoang đã trở về và mang theo một chiếc rương gỗ có tầm quan trọng cực kỳ lớn, ai cũng muốn hiểu rõ nên nhanh chóng tới đây.
Nếu không, bọn họ chắc chắn sẽ phải đi tìm cho bằng được Thạch Hạo.
Xa xa, một toà cung điện đổ nát nằm ở khu vực ngoại vi, ngày thường đều rất hoang vu, không một ai có thể ở lại.
Nhưng hiện giờ, bụi trần phủi sạch, bên trong có khí hỗn độn lưu chuyển khiến nó mơ hồ, khó mà nhìn rõ được.
Thi thoảng có thể thấy được có vài bóng người vô cùng cổ xưa đang im lặng ngồi xếp bằng, tuy rằng khí tức đã được ẩn giấu tựa như hoá thạch, thế nhưng vẫn khiến người khác bất giác muốn vái lạy.
Chính xác, đó chính là Chí Tôn, bọn họ đều đã thức tỉnh và lặng yên ngồi xếp bằng nơi ấy.
Bên trong có Kim thái quân, có Vương Trường Sinh, và cũng có những cường giả Vô Địch trong Đế quan.
"Ngươi chờ ở đây đi, để ta mang rương gỗ vào trong ngôi điện thờ cổ ấy." Một người đàn bà trung niên nở nụ cười thân thiện nói với Thạch Hạo, tiến lên muốn nhận lấy chiếc rương gỗ.
"Không cần phải như vậy." Thạch Hạo lên tiếng rồi nhanh chân tiến vào trong tổ đàn đó, muốn tự tay đưa lên rương rỗ.
"Bà ta là ai thế, lại là người của Kim gia à, thật không ngờ được, tới tận đây mà còn muốn ngăn cản Thạch Hạo vào tổ đàn nữa luôn? Việc này có thể được chắc!" Tào Vũ Sinh cười khẩy.