Cảnh giới Trảm Ngã trung kỳ!
Chính miệng Kim Triểm nói ra khiến người nơi đây trợn tròn hai mắt, trong lòng nổi sóng gió ầm ầm, không dám tin tưởng vào tai mình.
Hoang bao nhiêu tuổi, cũng chỉ hai lăm hai sáu mà thôi nhưng đã là cao thủ cảnh giới Trảm Ngã? Hơn nữa còn là trung kỳ!
Thành tựu như vầy, trước nay chưa từng ai đạt được!
Bởi vì, theo như những ghi chép trên cốt thư thì cả sinh linh trẻ tuổi nhất ở kỷ nguyên này tu luyện tới cảnh giới Trảm Ngã thì chí ít cũng trên dưới ba mươi, Hoang thì lại sớm hơn vài năm, độ nghịch thiên tới mức nào chứ?
Trước đây không lâu thì hắn vẫn đang còn là cảnh giới Hư Đạo, hiện giờ lại đột phát vào cảnh giới Trảm Ngã trung kỳ, tốc độ này quá nhanh làm người khác hãi hùng khiếp vía.
Cho tới hiện tại, thế hệ trẻ tuổi được mấy ai làm được?
Ít nhất, dù là cảnh giới Trảm Ngã trung kỳ cũng chẳng hề có, sơ kỳ thì khả năng là một, hai hoặc ba người gì đó, hơn nữa cũng chỉ đột phá những ngày gần đây mà thôi.
Thế nhưng, những người này đều lớn hơn Hoang vài tuổi, hẳn là tầm ba mươi tuổi cả.
Rất nhiều người kinh ngạc tới hóa đá, thật lâu sau cũng không biết nói gì cho phải, bọn họ chỉ biết nhìn chằm chằm Thạch Hạo như là nhìn một con quái vật, đây là một tồn tại đánh vỡ mọi thần thoại!
Rất nhanh có vài người bừng tỉnh và họ nhạy cảm nhận ra rằng, từ hôm nay trở đi thì hơn phân nửa không một ai trong thế hệ trẻ tuổi sẽ là đối thủ của Hoang nữa!
Bởi vì, từ nay về sau, đối thủ của Hoang chính là nhân vật thế hệ trước, những người cùng thế hệ đã không thể nào ngăn cản được nữa, hắn đã vượt qua và tiến tới trước tiên rồi!
Khi nghĩ tới kết quả này thì dù là những nhân vật già cả cũng hoảng sợ.
Về phía những người trẻ tuổi khác thì Hoang đã không còn là đối thủ của mình nữa, không biết nên cảm thấy vui mừng hay là sẽ phải thở dài đây.
"Từ trước tới giờ chưa một ai ở độ tuổi hai lăm hai sáu đã thành tựu được chính quả Trảm Ngã, hơn nữa còn bước chân vào trung kỳ!"
Có một lão già than thở, lúc nhìn về phía Thạch Hạo thì hai mắt tỏa sáng, ước ao có thể kéo hắn vào trong gia tộc của mình, đây quả là một huy hoàng và vinh quang vô tận.
"Trước nay chưa từng thấy, thế mà đã leo l*n đ*nh!" Dù cho là thế gia Trường Sinh trong Đế quan cũng phải than thở.
Ở độ tuổi này mà có thành tựu như thế thì đã vượt qua lẽ thường, ảnh hưởng sâu sa vô cùng, bọn họ đang chứng kiến sự quật khởi của một vị kỳ tài tuyệt đại.
Trước kia, dù là ở bất kỳ ghi chép nào thì dù trẻ hơn có một tuổi thì cũng rất là khó khăn rồi, nhưng lần này Hoang lại sớm hơn tận vài năm thì sao không làm bọn họ kinh ngạc chứ?
Lúc này, người của Vương gia là những người có tâm trạng phức tạp nhất, bọn họ vừa sợ vừa lo, tốc độ trưởng thành của Hoang quá nhanh khiến bọn họ lo lắng.
Nếu không phải trong tộc có Vương Trường Sinh tọa trấn thì khả năng bọn họ sẽ sinh ra chút sợ hãi rồi.
Ngay cả là Kim gia thì cũng chỉ có thể nuốt hận, muốn đưa nhân vật ngút trời trong tộc là Kim Triển trở thành người đứng đầu trong thế hệ trẻ tuổi, thế nhưng kết quả lại bị đánh bại như vậy.
Chiến dịch này, Kim Triển đã thua, đã đánh mất rất nhiều thứ!
Yêu Nguyệt công chúa nở nụ cười nhìn về phía Kim Triển cũng như Vương Hi, chiếc cằm xinh đẹp hất hất đầy vui vẻ, bởi vì gia tộc của nàng luôn đối đầu với đối phương.
"Ha ha, vui quá sá đi mất, tên nhóc họ Thạch này đã bị kẻ địch đoạt xá lúc ở ngoài Biên Hoang à, sao lại trở nên hùng hổ dọa người thế này?" Thái Âm ngọc thỏ vui vẻ hét um lên.
Mấy người Thanh Y, Trường Cung Diễn cũng mừng rỡ, bọn họ khó có thể tiếp nhận được kết quả này, mới vừa rồi còn rất lo lắng nhưng không nghĩ rằng Thạch Hạo lại thắng một cách thoải mái như vậy.